Khi ngày cưới gần đến, Bồ Văn Ca đột ngột bệnh nặng. Lúc ấy, Bồ Khâm Ngọc - cô nương gửi về quê từ nhỏ và gần như bị người đời quên lãng - mới được đưa về kinh. Mẹ cả lấy tính mạng của mẹ ruột nàng ra …
Khi ngày cưới gần đến, Bồ Văn Ca đột ngột bệnh nặng. Lúc ấy, Bồ Khâm Ngọc - cô nương gửi về quê từ nhỏ và gần như bị người đời quên lãng - mới được đưa về kinh.
Mẹ cả lấy tính mạng của mẹ ruột nàng ra uy hϊếp. Nàng buộc phải chôn vùi thân phận thật, học cho quen lời ăn tiếng nói, dáng vẻ cử chỉ của Bồ Văn Ca, thay ả bước vào nhà họ Yến. Đợi đến khi ả lành bệnh, cuộc hôn nhân che mắt cả thiên hạ này sẽ được trả về đúng vị trí, coi như chưa từng hoán đổi.
Thế nhưng bệnh tình của Bồ Văn Ca mỗi ngày một nặng, sau cùng không qua khỏi.
Nhà họ Yến vốn quyền thế, gia pháp nghiêm ngặt. Bồ Khâm Ngọc mang thân phận của Bồ Văn Ca, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, dè dặt hầu hạ người nhà họ Yến, cố gắng xoay sở trước vị phụ quân lạnh lùng, chẳng dám lơ lơ dù chỉ một chút. Mẹ cả vì oán hận cái chết của Bồ Văn Ca lại càng trút hết tức giận lên nàng, chì chiết đủ đường.
Cuối cùng nàng suy tim, khó sinh mà mất khi mới 29 tuổi. Linh hồn và thể xác bị giam cầm cả đời trong phủ lớn nhà họ Yến - nơi nuốt người không nhả xương - dưới cái tên Bồ Văn Ca.
Sau khi qua đời, Bồ Khâm Ngọc mới biết sự thật. Thì ra Bồ Văn Ca không hề bệnh nặng qua đời, mà tự bày kế giả chết để chạy theo tình lang.
Mẹ ruột nàng, người nàng tin đến tận xương tủy, chưa từng bị ép buộc điều gì. Mà chỉ vì tham vọng danh vọng gấm hoa, người mẹ ấy đã không biết bao lần lợi dụng rồi vứt bỏ đứa con gái ruột là nàng, nhằm củng cố địa vị, hưởng thụ giàu sang phú quý.
Bồ Khâm Ngọc nhớ lại cả cuộc đời mình. Là con gái của thϊếp, từ khi sinh ra đã phải giả trai để lấy lòng người cha ruột. Đáng tiếc giả thế nào cũng chẳng thành thật, đến khi lớn hơn không thể giấu nổi thân phận, mẹ ruột đã không chút do dự bày mưu đưa nàng đến nơi xa xôi, hẻo lánh.
Lúc ấy nàng còn thơ dại, nhìn ánh mắt ngấn lệ của bà ta, nào hiểu được ý nghĩa của sự ruồng bỏ, chỉ thật lòng cho rằng trong đôi mắt ấy chứa đựng đầy sự yêu thương và nhớ nhung dành cho mình.
Chỉ tiếc rằng...
Khi mở mắt ra lần nữa, nàng lại trở về năm thứ 3 sau khi gả thay.
Nhìn những mái ngói xanh tường đỏ, chiếc màn lụa mềm mại trong nhà họ Yến... Nàng khẽ cụp mắt cười mỉa, cố tỏ ra ngoan ngoãn đáng thương, che giấu những sóng gió đang cuộn trào trong lòng.
***
Yến thị hiển hách trăm năm, đứng đầu trong các dòng tộc quyền quý ở kinh thành. Trưởng nam Yến Trì Quân có dáng vẻ cao quý thoát tục, khí chất tựa ngọc thượng hạng, tuổi trẻ đã ngồi đến vị trí tối cao trong triều, khiến người người ngưỡng mộ mà không thể với tới.
Hai nhà Yến - Bồ vốn định ước thông gia từ sớm. Đến tuổi thành thân, Yến Trì Quân nghe theo lời trưởng bối, cưới vị tiểu thư thế gia không có điểm nào chê trách bậc nhất kinh thành.
Sau khi cưới, y luôn giữ chừng mực trong chuyện phòng the, bận rộn chính sự nên thường đi sớm về khuya. Tuy hai người ít gặp mặt nhưng cũng giữ lễ nghĩa, tôn trọng nhau như khách.
Cứ thế, họ sống hòa thuận, không hề can thiệp vào cuộc sống riêng của đối phương suốt 3 năm. Nếu không có gì bất ngờ, tương lai họ sẽ cùng nhau nuôi dạy con cái, sống đến trọn đời.
Bởi vậy, y không sao hiểu nổi vì sao người trước nay luôn đoan trang lễ độ, dịu dàng ngoan thuận lại đột nhiên phản bội hôn ước.
Ngay cả lúc bị y bắt quả tang, đối diện tiếng quát nặng nề của y, nàng cũng chẳng mảy may dao động. Nàng thản nhiên mặc áo bước xuống giường, lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt y, bình thản nói: “Nếu chàng đã thấy, vậy hãy hòa ly.”
Y tức đến bật cười. Nhìn gương mặt nghiêng tĩnh lặng như đóa dành dành của nàng, đôi mắt dần khép lại.
Bất chợt, y nhận ra hình như bản thân chưa từng hiểu nàng.
[Đóa hoa cao ngạo trên đỉnh núi luôn biết kiềm chế, để rồi vì tình yêu mà sa ngã, dần bị dồn ép đến phát điên, mạnh tay đoạt lại vợ yêu.]
***
CP: Gia chủ cấm dục giữ lễ nghi, khắc chế VS Con gái vợ lẽ xinh đẹp, kiên cường.
Nhân vật chính: Bồ Khâm Ngọc, Yến Trì Quân.
Một câu tóm tắt: Nàng đã phạm một sai lầm.
Ý nghĩa: Tình yêu có tính độc quyền và duy nhất.