“Tiếng ca ngân mãi chẳng hề phai, mười dặm gió xuân cũng kém người.” Đây là lời đánh giá của đại tỷ khi lần đầu nhìn thấy Tống Duy Hằng. Thế nhưng, Hà Cẩm Thu chỉ muốn nói cho những kẻ bị dáng vẻ hắn …
“Tiếng ca ngân mãi chẳng hề phai, mười dặm gió xuân cũng kém người.” Đây là lời đánh giá của đại tỷ khi lần đầu nhìn thấy Tống Duy Hằng. Thế nhưng, Hà Cẩm Thu chỉ muốn nói cho những kẻ bị dáng vẻ hắn mê hoặc rằng: “Khoảng cách sinh ra cái đẹp” quả thật là chân lý nên được tôn thờ.
Mười dặm gió xuân cũng kém người thì đúng nhưng khi luồng gió xuân ấy cách người chưa đầy một dặm, thì chi bằng… khỏi gặp cho rồi.
Người đời đều nói Tống Duy Hằng – công tử Ninh Viễn hầu gia là kẻ ôn nhã tuấn mỹ, mang dáng vẻ bệnh kiều. Nhưng Hà Cẩm Thu – kẻ bị hắn lừa gạt rước về tay – chỉ có thể khẳng định: ôn nhã tuấn mỹ thì chưa thấy, chứ bệnh kiều thì thật sự có.