Dung Ngọc Phù trời sinh có làn da trắng ngần như tuyết, dung mạo xinh đẹp động lòng người. Trong một lần đến chùa dâng hương, nàng chẳng may bị kẻ gian bắt cóc, may mắn thay Thế tử của Quốc công phủ l …
Dung Ngọc Phù trời sinh có làn da trắng ngần như tuyết, dung mạo xinh đẹp động lòng người.
Trong một lần đến chùa dâng hương, nàng chẳng may bị kẻ gian bắt cóc, may mắn thay Thế tử của Quốc công phủ là Bùi Cẩn Hành đúng lúc đi ngang qua đã ra tay cứu giúp.
Hai người vừa gặp đã yêu, lại được phụ mẫu hai bên ưng thuận, bèn kết mối duyên Tần Tấn.
(*) Duyên Tần Tấn: Điển tích chỉ mối quan hệ thông gia tốt đẹp giữa hai nước Tần và Tấn thời xưa, hiện nay dùng để chỉ hôn nhân môn đăng hộ đối.
Nào ngờ ngay đêm trước ngày thành hôn, Bùi Cẩn Hành gặp phải tai nạn, sống chết không rõ. Bùi gia đành phải đón người nhi tử vốn được nuôi dưỡng bên ngoài bấy lâu nay là Bùi Túc Châu trở về phủ.
Hai người vốn là huynh đệ song sinh, nhưng vì lời phán của đạo sĩ năm xưa rằng hai đứa trẻ tương khắc, một sống một chết, nên Bùi Cẩn Hành từ bé đã ốm yếu bệnh tật, còn Bùi Túc Châu lại bị xem là quái thai.
Để che giấu chuyện Bùi Cẩn Hành mất tích, Bùi gia bất đắc dĩ phải để Bùi Túc Châu đóng giả làm người huynh trưởng yếu ớt.
Ngọc Phù cứ thế mang theo bao mong chờ mà gả đi. Ai ngờ trong đêm tân hôn, vị lang quân ôn nhuận như ngọc trong ký ức bỗng trở nên âm lãnh, hung tàn.
Sau khi thành thân, Ngọc Phù giữ tròn bổn phận, dốc lòng làm một hiền thê lương mẫu, thế nhưng ánh mắt phu quân nhìn nàng lại ngày càng kỳ lạ.
Cho đến một ngày nọ, tại thư phòng của phu quân, nàng bàng hoàng bắt gặp hai nam nhân có gương mặt giống nhau như đúc.
***
Bùi Túc Châu sinh ra đã bị người đời phán định là kẻ mang tướng hung sát, mệnh chứa đầy tai ương. Huynh trưởng ruột thịt từ nhỏ đã ốm yếu, người nhà liền đổ mọi tội lỗi lên đầu hắn.
Vốn tưởng những ngày tháng không thể lộ diện ấy sẽ kéo dài mãi, cho đến ngày đó hắn khoác lên trên người bộ hỉ phục, thay Bùi Cẩn Hành bái đường.
Bùi Túc Châu cứ ngỡ mình sẽ không thích Ngọc Phù, bởi nàng toàn tâm toàn ý yêu huynh trưởng của hắn.
Nhưng sau này, khi thấy nữ tử mảnh mai ấy khóc thút thít, cầu xin hắn buông tha, hắn lại thương tiếc lau nước mắt cho nàng, vuốt ve cánh môi nàng, thong thả nói: “A Phù, nàng đừng khóc, không tốt cho đứa con trong bụng.”
Nghe vậy, nàng lại càng khóc dữ dội hơn.
Bùi gia có hai người nhi tử.
Trưởng tử ôn nhuận như ngọc, là tấm gương sáng cho thế gia.
Thứ tử âm ngoan thâm trầm, là sự tồn tại không thể đưa ra ánh sáng.
Ngọc Phù vốn tưởng người mình gả là Bùi Cẩn Hành trong sáng như trăng, nào ngờ người ngày ngày bầu bạn cùng nàng lại là Bùi Túc Châu.
Ngày biết được chân tướng, nàng bất lực và tuyệt vọng, nhưng nam nhân kia vẫn không chút hoang mang. Đáy mắt hắn vằn lên tơ máu cố chấp, nhưng cử chỉ lại nhẹ nhàng vuốt ve gò má nàng.
Hắn có thể nhường nhịn mọi thứ. Duy nhất chỉ có nàng, tuyệt đối không thể nhường.
Chừng nào có giá combo vậy bạn?