Tạ Lưu Xu có dung mạo khuynh thành, gia tộc hiển hách, lại có hôn ước với Thái tử, là đối tượng ngưỡng mộ của vô vàn tiểu thư khuê các ở Thượng Kinh. Nào ngờ có một ngày tai họa ập đến, Thái tử chết, …
Tạ Lưu Xu có dung mạo khuynh thành, gia tộc hiển hách, lại có hôn ước với Thái tử, là đối tượng ngưỡng mộ của vô vàn tiểu thư khuê các ở Thượng Kinh.
Nào ngờ có một ngày tai họa ập đến, Thái tử chết, gia tộc ngả về phe khác, nàng rơi từ thiên đường xuống vực sâu.
Phụ thân vì muốn lấy lòng kẻ quyền thế đã dâng nàng cho tân đế vừa mới đăng cơ.
Trong lời đồn, tân đế tuấn mỹ phi phàm nhưng lòng dạ hiểm độc, ra tay tàn nhẫn. Có người từng thấy hắn lấy xương mỹ nhân làm đèn lưu ly, ngày ngày mân mê thưởng thức. Con đường lên ngôi của hắn cũng được lát bằng núi xương biển máu.
Tạ Lưu Xu từng bước thận trọng, chỉ sợ mình trở thành kẻ tiếp theo bị tân đế gϊếŧ cho hả giận.
Tuyết lớn rơi lả tả, nàng ngồi trong một cỗ kiệu nhỏ tiến vào từ cửa hông của hoàng thành. Vừa ngước mắt đã thấy một cỗ xe ngựa xa hoa đi tới. Nàng vội vàng cùng mọi người cúi đầu bái lạy, lại vô tình chạm phải một đôi mắt lạnh lùng thờ ơ.
Tựa như tuyết xuân tháng ba, tĩnh lặng mà giá buốt.
Vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Hàng mi dài của nàng khẽ run, che đi cảm xúc nơi đáy mắt.
Chẳng ai hay biết, nàng và tân đế từng có một đoạn quá khứ.
Năm ấy, nàng là cô nương nhà họ Tạ bị nuôi ở bên ngoài. Trong một trận mưa như trút nước, nàng đã cứu một thiếu niên.
Thiếu niên ấy trông có vẻ trầm lặng ít nói, nhưng lại biết giúp nàng sửa lại những viên gạch ngói vỡ.
Nàng chăm sóc hắn một thời gian, có một ngày hắn hẹn gặp nàng ở ngôi miếu trong trấn, nói rằng có chuyện muốn bày tỏ.
Ngày hẹn gặp cũng là ngày người nhà họ Tạ tới đón nàng về. Ánh mắt nàng thoáng lên vẻ giằng xé, cuối cùng nàng vẫn không đến gặp hắn.
Nàng đâu biết, ngày hôm đó thiếu niên ấy đã đợi từ rạng đông đến tối mịt. Chiếc đèn lưu ly trong tay hắn dần lụi tắt, tựa như báo trước một điều gì đó.
Hắn không đợi được nàng, chỉ đợi được một bức thư tuyệt tình.
Giữa bốn bề tường trắng ngói xanh, đôi mắt đen láy của thiếu niên trong đêm dần trở nên u uất thâm trầm. Hắn cụp mắt, giọng nói nhẹ bẫng: “Hóa ra, nàng cũng giống như bọn họ.”
Sau này, hắn chém gϊếŧ ra một con đường máu trở về kinh thành, cuối cùng ngồi lên chiếc ngai vàng ấy.
Hắn diệt trừ tất cả những kẻ đã phản bội mình, duy nhất chỉ có nàng, hắn nhìn thấy vòng eo thon của nàng khẽ lay động, sau đó nàng lao vào vòng tay của một nam nhân tựa như tiên giáng trần.
Hắn cúi đầu, không ai nhìn thấy tia sáng lạnh lẽo trong mắt hắn.
Khi gặp lại, vị đế vương trẻ tuổi nét mặt lãnh đạm, dung mạo tuấn mỹ vô song, hắn chậm rãi bước xuống khỏi long liễn, nhìn thân hình yểu điệu thướt tha của người trước mặt, cười như không cười hỏi: “Hoàng tẩu, ngài còn nhớ thần đệ không?”