[Nam chính âm u tăm tối x Nữ chính ngoài hiền trong điên] Minh Nguyệt Di có một tiểu sư đệ, y mong manh yếu ớt như một cánh bướm tinh xảo được cất trong tủ kính trong suốt. Y đối xử với mọi người đều …
[Nam chính âm u tăm tối x Nữ chính ngoài hiền trong điên]
Minh Nguyệt Di có một tiểu sư đệ, y mong manh yếu ớt như một cánh bướm tinh xảo được cất trong tủ kính trong suốt. Y đối xử với mọi người đều rất tốt, với nàng thì lại càng tận tâm tận tình hơn cả.
Thế nhưng đêm nào vị sư đệ dịu dàng đó cũng sẽ đúng hẹn xuất hiện, ngồi trên giường tu luyện của nàng, nửa người dưới là chiếc đuôi rắn trắng như tuyết cuộn lại, đuôi mắt lấp lánh giọt lệ đỏ như máu, rồi y tự tay moi tim moi phổi dâng lên cho nàng, cầu xin nàng hôn lên đó, mong được đổi lấy một đêm cùng nàng.
À, suýt nữa quên nói, tiểu sư đệ có bệnh, đêm nào cũng đến.
Vậy nên ban đầu nàng đã gϊếŧ y.
Thế nhưng y giống như một hồn ma không thể gϊếŧ chết, ngày hôm sau lại ngoan ngoãn ngồi chờ trước sơn môn đợi nàng bước ra.
Đến đêm, y vẫn sẽ đến như thường.
Ngày qua ngày, cho đến khi nàng tê dại, buột miệng chấp nhận y.
Cuối cùng y cũng mãn nguyện, dùng chiếc đuôi rắn cuốn lấy cổ chân nàng, đặt nụ hôn ướŧ áŧ lên người nàng, giọng nói mang theo sự phấn khích bệnh hoạn khó nói thành lời, run rẩy cất lên: “Sư tỷ, ta đợi tỷ lâu lắm rồi.”
…
Y sinh ra đã là yêu, luôn mong muốn giả làm người bình thường.
Vì thế, y bái sư, có một vị sư tỷ.
Y kính yêu sư tỷ, ngưỡng mộ nàng.
Nhưng sư tỷ lại vì y tu hành nhanh hơn cả đại sư huynh nên nhốt y lại trong phòng, dùng xích sắt phong ấn linh lực y.
Thế nhưng y vốn là yêu mà, bản thân vốn không có linh lực nên dễ dàng bẻ gãy xiềng xích thoát ra.
Chỉ là ngay lúc y bóp nát dây xích ấy, sư tỷ say rượu, lại nhầm y thành đại sư huynh.
Y tưởng rằng từ đó về sau, y đã trở thành món đồ chơi thuộc về một mình nàng.
Thế nhưng sau hôm đó, sư tỷ không bao giờ đến nữa.
Một năm, hai năm, ba năm, mười năm…
Về sau y mới biết, sư tỷ của y đã chết vào ngày đại sư huynh độ kiếp.
Không sao cả.
Y có thể xé nát thiên đạo, quay về quá khứ, tìm được nàng, quấn lấy nàng.
Đêm ấy.
Thiếu niên tuấn mỹ mong manh, tóc đen như mây, đồng tử rắn dựng đứng đầy cuồng si nhìn về phía sư tỷ nơi xa, bước từng bước tiến vào trong viện của nàng.
Sư tỷ, hôm nay ta cũng ngoan ngoãn đợi tỷ trong phòng rất lâu rồi.
lâu quá rùi chưa thấy cập nhật chương mới ạ🥲