Văn án tạm thời: Tiêu Cảnh Diễn là một Thái tử hoàn hảo, một thanh kiếm sắc bén nhất do Hoàng đế đích thân mài dũa. Nhưng không ai biết, thanh kiếm ấy chỉ được mài dũa để làm "bia đỡ đạn" cho một vị h …
Văn án tạm thời:
Tiêu Cảnh Diễn là một Thái tử hoàn hảo, một thanh kiếm sắc bén nhất do Hoàng đế đích thân mài dũa.
Nhưng không ai biết, thanh kiếm ấy chỉ được mài dũa để làm "bia đỡ đạn" cho một vị hoàng tử khác.
Nàng là Tạ Uyển – đóa hoa lê trắng trong trẻo giữa l*иg son vấy máu, là tia sáng duy nhất mà một kẻ bị ruồng bỏ như hắn bám lấy để không rơi xuống vực thẳm.
Ngày sứ thần Đại Mạc yêu cầu hòa thân, thiên tử mỉm cười gật đầu, sẵn sàng đem nàng làm vật hy sinh tế cờ.
Đêm đó, Thái tử vốn không màng danh lợi đã quỳ trước Dưỡng Tâm Điện, thỉnh chỉ xin được xuất binh công phá Đại Mạc, đoạt lại thành trì.
Nếu hắn không đi thì kiệu hoa sẽ khởi hành.
Nếu hắn không đi thì tiểu cô nương hắn nâng niu trong lòng bàn tay từ nhỏ sẽ bị ném vào bầy sói nơi hoang mạc.
Hắn chọn ra đi để đổi lấy sự bình yên cho nàng, nhưng khi trở về, hắn đã không còn là vị Thái tử yếu đuối, mặc người bày bố.
Hắn mang theo máu của vạn quân thù, mang theo hắc giáp nhuộm đỏ và một trái tim đã vặn vẹo đến cùng cực hồi kinh.
"Thái tử ca ca... muội sợ máu..." Nàng khóc lóc lùi lại.
"Uyển Nhi, ta cứu nàng không phải để làm ca ca tốt của nàng."
"Ta đã bức phụ hoàng thoái vị. Ngày mai sẽ làm lễ đăng cơ."
"Thánh chỉ đầu tiên ta ban là sắc phong nàng làm Hoàng hậu."
...
Chiếm hữu là bản năng, cưỡng đoạt là sự lựa chọn.
Hắn đã không còn tin chân tâm chó má gì đó có thể đổi lấy tình yêu, hắn đã thất bại một lần ở chỗ phụ hoàng. Lần này tuyệt đối không thể thất bại ở chỗ Tạ Uyển.
...
Truyện có yếu tố chiếm đoạt, nữ chính yếu đuối, nhu nhược, cân nhắc trước khi đọc!