Bát Trân Lâu, hân hạnh đón tiếp chư vị thực khách giang hồ... Một câu chuyện không điển hình về mỹ thực, pha lẫn màu sắc hài hước của giang hồ quần hùng, đôi khi sục sôi nhiệt huyết, là hành trình cứu …
Bát Trân Lâu, hân hạnh đón tiếp chư vị thực khách giang hồ...
Một câu chuyện không điển hình về mỹ thực, pha lẫn màu sắc hài hước của giang hồ quần hùng, đôi khi sục sôi nhiệt huyết, là hành trình cứu rỗi lòng người trên chiếc xe ngựa rong ruổi: Một tửu lâu di động chuyên món nhà làm.
Nữ chính không biết võ công, tính cách thong dong tùy duyên nhưng tài nấu nướng của nàng lại khiến món ăn nhà làm trở thành huyền thoại trong giới võ lâm, có tiền cũng khó mà mua được!
***
Giang hồ không lớn, người trong võ lâm phiêu bạt nay đây mai đó, sớm muộn gì cũng sẽ chạm mặt với Bát Trân Lâu được kéo đi bằng mấy cỗ xe ngựa.
Tiểu nhị của tửu lâu là một tiền bối từng được xưng tụng là “khinh công đệ nhất võ lâm”, thân pháp nhẹ tựa làn mây, dáng vẻ yêu kiều, bưng món hay giao đồ ăn đều chưa từng làm vấy một giọt xốt!
Người làm tạp vụ chính là Bách Hiểu Thông, vừa rửa chén vừa có thể tiết lộ mọi bí mật trong giang hồ mà bạn muốn biết. Tất nhiên, giang hồ vốn chẳng có bí mật nào thực sự.
Còn chủ quán... mỗi bữa ăn là thu 5.000 lượng hay chỉ 5 xu thì tùy vào thời tiết và tâm trạng.
Người còn, giang hồ còn.
Dù giang hồ ở nơi đâu, Bát Trân Lâu vẫn sẽ có mặt nơi đó!
Hiện tại quán vẫn đang tuyển người nha các vị!
***
Nữ chính: “Treo bảng khai trương.”
Cựu đại ma đầu từng ra tay không chớp mắt: “Nay làm phụ bếp, chuyên chặt xương, nuôi gà, trồng rau.”
Phụ bếp: “Ngột ngạt muốn chết rồi! Cuối cùng cũng được cầm dao chém chặt rồi!!!”
Lại thêm một ngày Bát Trân Lâu “nhiệt tình” (không hẳn) đón tiếp người trong giang hồ!
***
Tiểu Bạch: “Tại sao phần giới thiệu lại không nhắc gì đến ta?”
Nữ chính: “Bị người hạ độc, mất hết võ công, chỉ cần ăn rau chân vịt mới có lại sức mạnh kinh người. Vậy nên cứ ở lại Bát Trân Lâu ăn bám hoài. Mà cái cốt truyện kiểu đó thì cũng không mới mẻ gì...”
Tiểu Bạch: “Vậy còn Lão Thủ thì sao?”
***
Nữ chính: “Cái tên như “Bỏ theo dõi” ấy hả? Chủ quán nào mà cho tên đó xuất hiện trong văn án bao giờ...”
Nhân vật chính: Vương Tô Mặc.
Nhân vật phụ: Bạch Sầm Nhất và các thực khách giang hồ.
Nhân vật Khác: Hài hước, chữa lành, văn cứu rỗi.
Tóm tắt trong một câu: Một quán ăn di động phiên bản xe ngựa, nơi các thực khách giang hồ đến “cày cơm” và cày luôn cả chữa lành.
Tư tưởng cốt lõi: Hành tẩu giang hồ thì phải ăn cơm cho đàng hoàng!
Gợi ý trước khi nhảy hố:
Truyện còn có tên gọi khác: Quán ăn riêng của Vương cô nương - phiên bản xe ngựa giang hồ.
Quán ăn nghiêm túc, chuyên phục vụ tại chỗ, thỉnh thoảng mới giao hàng tận nơi.
Truyện ngắn, thiết lập tùy hứng, bối cảnh hư cấu bay cao bay xa, mục đích chính là vui là được.
Diễn biến câu chuyện có thể thay đổi theo dòng suy nghĩ của từng nhân vật, cho nên đừng tấn công cá nhân tác giả nha.