Lạc Yên xuyên sách. Đầu truyện nhà cửa của nàng tan nát, chuẩn bị lên Kinh Thành để nương tựa vào nam chính, định trở thành ánh trăng sáng chắn kiếm chết thay cho gã. Nàng dứt khoát không làm, tiện ta …
Lạc Yên xuyên sách.
Đầu truyện nhà cửa của nàng tan nát, chuẩn bị lên Kinh Thành để nương tựa vào nam chính, định trở thành ánh trăng sáng chắn kiếm chết thay cho gã.
Nàng dứt khoát không làm, tiện tay nhặt một thiếu niên tuấn tú rồi lui về trong thôn núi để ở ẩn.
Nào ngờ Hệ thống tới muộn lại tuyên bố rằng...
Một là đến nay nam chính vẫn chưa mở khóa cơ duyên, nàng phải nhanh chóng lên đường.
Hai là thanh mai trúc mã của nàng là nhân vật phản diện.
Lạc Yên xua tay không thèm quan tâm: "Không thể nào."
Nhìn thấy động tác của nàng, Chúc Quân nghiêng đầu, mỉm cười dịu dàng, nhưng chân lại dùng sức đạp bàn tay đứt gãy đẫm máu vào sâu trong bùn đất.
[...] Hệ thống im lặng không biết nên nói như thế nào.
...
Khi bị cốt truyện ép buộc, Lạc Yên đành phải rời khỏi. Nàng chỉ để lại một bức thư, căn dặn Chúc Quân ngoan ngoãn chờ mình rồi kiếm thời cơ "Chết" trước mặt nam chính.
Trong khoảnh khắc ý thức dần tan biến, dường như nàng đã nhìn thấy y đẩy đám đông ra, lảo đảo chạy tới...
Khi nàng tỉnh lại thì đã là vài năm sau.
Hệ thống khóc lóc om sòm.
[Ký chủ! Ký chủ! Phản diện sắp gϊếŧ chết nam chính rồi!]
Lạc Yên khó khăn bò ra khỏi quan tài bằng băng: "Đừng có vu khống cho A Quân."
...
Đêm mưa.
Lạc Yên vòng qua núi xác chết, thấy trên mái ngôi miếu nọ có một thiếu niên cao ráo, nàng thử gọi: "A Quân."
Thiếu niên chẳng có chút nào là ngạc nhiên, chỉ khẽ mỉm cười, vẻ mặt có vài phần điên cuồng giữa lúc sấm sét chớp giật.
"Thế thân lần này khá giống đấy. Nói xem, ngươi muốn chết như thế nào?"
Lạc Yên nhanh chóng lùi lại, run rẩy nói.
"Hệ... Hệ... Hệ thống, dường như trúc mã của ta thật sự là phản diện.”
Truyện đầu tay của mình ạ, các bạn thích có thể "Đề cử" và "Theo dõi" để mình nhanh chóng ra chương ạaaa 🫶🏻