Vũ Thảo Nguyên, sinh viên ngành y năm cuối, một người bình thường sống trong thế kỷ 21, nơi hòa bình là lẽ hiển nhiên và chiến tranh chỉ còn là những con chữ trong sách sử. Cho đến ngày cô bất ngờ tỉn …
Vũ Thảo Nguyên, sinh viên ngành y năm cuối, một người bình thường sống trong thế kỷ 21, nơi hòa bình là lẽ hiển nhiên và chiến tranh chỉ còn là những con chữ trong sách sử.
Cho đến ngày cô bất ngờ tỉnh lại giữa bùn đất, tiếng súng đùng đoàng, và mùi khói súng nồng nặc phủ kín.
TPA, năm 1945.
Đói kém, chiến tranh, mất mát, chia ly… mọi thứ cô từng học giờ đây hiện ra trước mắt, trần trụi đến đau đớn.
Và người đầu tiên cô chạm mặt lại chính là kẻ mà lịch sử gọi bằng hai chữ “kẻ thù”.
Alexander Rouen - sĩ quan cao cấp của quân đội thực dân, máu lạnh, độc đoán, coi dân bản xứ như cỏ rác.
Hắn có đôi mắt xanh lạnh, bàn tay dính máu, và nụ cười khinh khỉnh mỗi khi ra lệnh cho ai đó bị bắn.
Cô là kẻ không gốc gác, không thân thế, lại dám nhìn thẳng vào mắt hắn mà không run sợ.
Và điều đó khiến hắn tức điên lên.
Alexander Rouen giam cầm, tra khảo, hành hạ Thảo Nguyên.
Tước đoạt mọi thứ của cô, trừ một thứ, là ý chí không chịu khuất phục.
“Cô là gì mà dám chống lại tôi?”
“Là người. Còn anh, chưa chắc.”
Hắn từng nghĩ cô chỉ là một thứ đồ chơi thú vị trong vùng đất hoang tàn này.
Nhưng càng muốn bóp nát, lại càng không thể buông tay.
Càng ghét… lại càng muốn giam cô vào l*иg, để cả đời không nhìn ai khác ngoài hắn.
Nhưng giữa những lần giằng co ấy, giữa những cuộc đối đầu tưởng như sống chết, lại là sự trỗi dậy của những điều không thể gọi tên.
“Em có thể ghét tôi, nguyền rủa tôi, thậm chí muốn gϊếŧ tôi… nhưng không được phép có suy nghĩ rời bỏ tôi và xem tôi như một vết nhơ trong đời em.”
Tôi cam kết không viết truyện 18+
Ủng hộ tác giả ❤️