Lụa được dì Bảy đưa từ quê lên làm người ở trong đồn điền họ Trần. Mười lăm tuổi, cô gái quê chân chất bước vào một nơi hoàn toàn xa lạ, tưởng chỉ để làm công trong bếp, không ngờ lại trở thành người …
Lụa được dì Bảy đưa từ quê lên làm người ở trong đồn điền họ Trần. Mười lăm tuổi, cô gái quê chân chất bước vào một nơi hoàn toàn xa lạ, tưởng chỉ để làm công trong bếp, không ngờ lại trở thành người của cậu Khang.
Nhất Khang con trai ông chủ, người cầm quyền thực sự trong đồn điền trầm lặng, khó lường, nổi tiếng với tiếng ác đồn xa, đánh người không cần lý do, trị gia nhân không bao giờ nương tay
Một người đàn ông chỉ cần ánh mắt là đủ khiến người khác khuỵu gối, và dùng roi mây như dùng thước kẻ. Hắn không nói yêu, không cần yêu chỉ cần người.
Lụa, trong mắt hắn, như một món đồ ở lại trong phòng mỗi đêm.
Một vật không được rời đi, không được ai khác nhìn, càng không được nghĩ đến chuyện về nhà.
Suốt ba năm, Lụa chưa một lần được trở lại quê, chưa một lần được gọi tên mình một cách bình thường. Chỉ biết mỗi đêm quạt cho người ấy làm việc, và mỗi sáng thức dậy bên cạnh một kẻ giam cầm mình bằng cách để lại vết sẹo suốt đời.
Đến năm thứ ba, Lụa không chịu nổi mà xin được về thăm nhà thì Nhất Khang lại tức giận mà nói:
“Muốn đi thì tôi cho đi. Nhưng là về bằng xác.”
Ở đồn điền ấy, người duy nhất không dám nhìn lên lại chính là người được giữ lại sát bên kẻ quyền lực nhất.
Tôi cam kết không viết truyện 18+
Từ đầu đến cuối Nhất Khang không hề nói lời yêu, nhưng một câu khẳng định danh phận, hơn cả ngàn lời nói yêu ❤️ “Em là vợ anh, là mẹ của con anh.” “Từ nay gọi là mợ Hai” Thân phận của Lụa là người hầu nhưng lại được xưng là mợ Hai mà không phải thê thiếp, dù Nhất Khang có quyền lập Lụa là thiếp, rồi sau này cưới vợ lớn sau, nhưng Nhất Khang không làm vậy, mà cưới Lụa như vợ chính thất, và bắt người hầu gọi là mợ Hai. Thì từ lúc này Nhất Khang đã thật sự yêu Lụa và khẳng định với người hầu và người ngoài Lụa có thân phận cao quý và không ai được xem thường.