Khi Thẩm Tịnh Hàm yêu Nhạc Lẫm, cô mới chỉ mười tám tuổi. Khi ấy, cô học hành suôn sẻ, gia đình hạnh phúc, tính cách lại hồn nhiên rực rỡ. Nhạc Lẫm yêu cô, bảo vệ cô, cưng chiều cô như một đứa trẻ, nâ …
Khi Thẩm Tịnh Hàm yêu Nhạc Lẫm, cô mới chỉ mười tám tuổi.
Khi ấy, cô học hành suôn sẻ, gia đình hạnh phúc, tính cách lại hồn nhiên rực rỡ.
Nhạc Lẫm yêu cô, bảo vệ cô, cưng chiều cô như một đứa trẻ, nâng niu cô như báu vật.
Rồi Nhạc Lẫm mất.
Cuộc sống của cô hoàn toàn đảo lộn.
Cô tựa vào bia mộ anh, ôm chặt lấy nó như ngày xưa ôm anh, khẽ nói:
“Anh không còn nữa, cả thế giới đều bắt nạt em.”
Năm hai mươi sáu tuổi, Thẩm Tịnh Hàm gặp một người đàn ông có gương mặt giống hệt Nhạc Lẫm.
Nhưng anh thích những món Nhạc Lẫm không ăn.
Anh không sợ độ cao, biết bơi, và chẳng hề giống Nhạc Lẫm.
Thẩm Tịnh Hàm thất vọng.
Không phải anh.
Một đêm kia, trong nỗi nhớ quay quắt và men say lưng chừng, Thẩm Tịnh Hàm uống đến ngà ngà.
Người đàn ông ấy kéo cô vào lòng, hôn nhẹ lên trán cô, ánh mắt tràn đầy dịu dàng:
“Thật sự không nhận ra anh sao?”
Anh trở về rồi. Anh sẽ là người chống lưng cho em.
Muốn đánh bại chính bản thân mình đã chết đi… mới phát hiện, thật sự rất khó.
— Nhạc Lẫm.