Quân nhân Chu Nam Tự bất ngờ nhận được hai lá thư từ quê nhà gửi đến. Lá thư thứ nhất: "Mẹ đã bỏ ra năm trăm đồng mua cho con một cô vợ xinh đẹp. Mau về mà cưới!" Lá thư thứ hai: "Vợ con đề nghị tách …
Quân nhân Chu Nam Tự bất ngờ nhận được hai lá thư từ quê nhà gửi đến.
Lá thư thứ nhất:
"Mẹ đã bỏ ra năm trăm đồng mua cho con một cô vợ xinh đẹp. Mau về mà cưới!"
Lá thư thứ hai:
"Vợ con đề nghị tách hộ khẩu, mẹ đã tách ra sống chung với con dâu rồi."
Dung Mị, “nữ minh tinh” của thế kỷ 21, bất ngờ xuyên về thập niên 80.
Cô có một cuộc đời mới, cùng một triết lý sống mới:
“Đã bắt đầu ở đâu, thì ngả lưng ở đó.”
Kiếp này, cô không muốn làm “nữ cường” tự mình gánh cơm áo gạo tiền nữa.
Cô muốn trở thành người phụ nữ được nuôi bằng nhan sắc.
Dung Mị vốn sở hữu gương mặt lai Tây xinh đẹp nổi bật. Ngày đầu tiên đến khu tập thể quân nhân, cô khiến cả khu đều xôn xao.
Cô tự tin nhìn người đàn ông cao lớn, mặc quân phục chỉnh tề, nhẹ nhàng hỏi:
“Em không muốn cố gắng nữa, anh nuôi em được không?”
Người đàn ông bị cô trêu đến đỏ cả tai, lúng túng gật đầu.
Thế là, Dung Mị yên tâm... nằm thật.
Sợ anh không có kinh nghiệm nuôi vợ, cô còn chủ động truyền thụ kinh nghiệm thực tế.
Nhưng chưa kịp tận hưởng bao lâu, tin dữ ập đến: Vì chưa đủ tuổi, cô không thể đăng ký kết hôn, cũng không được theo chồng ra đơn vị.
Tổ chức: “Chúng tôi sẽ sắp xếp công việc cho cô.”
Dung Mị: “Việc này có được nghỉ cuối tuần, có bảo hiểm, cấp nhà ở, ăn căn tin, thỉnh thoảng làm việc ở nhà không?”
Tổ chức: “Cô tự quyết định.”
Nhưng chẳng hiểu sao, làm việc được một thời gian, mọi chuyện lại đi chệch hướng.
Cái gen “cuồng công việc” trong Dung Mị bất ngờ trỗi dậy!
Chu Nam Tự chặn cô ở góc tường, ánh mắt đỏ ngầu:
“Không phải em nói muốn để anh nuôi cả đời sao? Vậy giờ em bỏ anh đi làm gì?”
Dung Mị hôn nhẹ lên môi anh, khẽ cười:
“Ngoan, sau này để em nuôi anh nhé.”
truyện cuốn, hợp gu 👍👍