Lâm Tương Dạ vốn là một Tử Thần thực tập ưu tú, sắp chính thức nhậm chức. Đêm trước ngày thành thần, vì tranh chấp với đồng nghiệp mà một tai nạn bất ngờ không thể tả đã ập đến... Sau khi lén lút cắn …
Lâm Tương Dạ vốn là một Tử Thần thực tập ưu tú, sắp chính thức nhậm chức.
Đêm trước ngày thành thần, vì tranh chấp với đồng nghiệp mà một tai nạn bất ngờ không thể tả đã ập đến... Sau khi lén lút cắn nuốt một nửa thần cách, cậu đã chết rồi vội vàng từ chức bỏ trốn.
Cậu hóa thành một luồng tàn hồn, trong lúc phiêu dạt giữa hư không đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết thể loại tra công tiện thụ thế thân.
Cậu chính là nhân vật tiện thụ đó.
Thân thể yếu ớt, hèn mọn đáng thương, dâng cả trái tim chân thành nhưng lại bị coi như một món đồ chơi xinh đẹp, gọi thì đến, đuổi thì đi.
Lâm Tương Dạ nghiêng đầu: "Hình như có gì đó không đúng lắm, nhưng tôi xem mà không hiểu."
Nhân lúc gã tra công đang tắm, Lâm Tương Dạ liền thu dọn đồ đạc, chuẩn bị bỏ trốn một lần nữa.
Nhưng cậu không tiền, không quyền, cũng không có thần lực, không thể thu thập linh hồn, ngay cả cơ thể ốm yếu này cũng nửa sống nửa chết.
Thậm chí còn không chạy thoát khỏi trang viên xa hoa của gã tra công.
Trước khi hồi phục sức khỏe, điều duy nhất Lâm Tương Dạ có thể làm là... Nhìn trộm vận mệnh của người khác trước khi họ chết.
Cậu không chút do dự, xoay người lên lầu đi tìm người chú của gã tra công, người chẳng còn sống được bao lâu.
Ngu Vọng Tiêu.
Hắn mới là người nắm quyền thực sự trong Ngu gia, có thể nói một là một, hai là hai. Quyền cao chức trọng, lạnh lùng kiêu ngạo, chỉ tiếc là mệnh ngắn.
Nhưng mọi chuyện lại vượt ngoài dự liệu của Lâm Tương Dạ.
Trên đỉnh đầu Ngu Vọng Tiêu không hề hiện ra hình ảnh lúc hắn lâm chung, mà chỉ có một tấm thẻ màu hồng phấn huỳnh quang đang lơ lửng.
Trên đó viết bốn chữ chói lọi: [Có thể công lược.]
*
Ngu Vọng Tiêu đã từng chết một lần.
Chết một cách hèn hạ.
Cánh cửa xe móp méo đè nát da thịt, xương đùi bị kẹt vỡ vụn, trái tim đau đớn như bị xé toạc.
Hắn phun ra một ngụm máu tươi, ngước mắt nhìn vầng trăng khuyết mờ ảo bị mây mù che phủ.
Một thiếu niên thần bí mặc đồ đen, áo choàng rộng bị gió thổi bay phần phật.
Cậu thật xinh đẹp, mái tóc đen dài như lụa rủ xuống, đôi mắt trắng thuần một cách kỳ dị dần sáng lên thứ ánh sáng yêu ma không thể tả.
Thiếu niên khẽ mím môi, cẩn thận giơ chiếc lưỡi hái sắc bén cao bằng hai người lên, nhắm thẳng vào mặt hắn.
Hô hấp của Ngu Vọng Tiêu hơi ngưng lại, hắn vô thức ngẩng cổ lên.
"Linh hồn thơm ngọt quá... Tôi không khách sáo nữa, cảm ơn anh."
Hắn nghe thấy thiếu niên xinh đẹp nhẹ giọng nói, giọng nói trong trẻo mà chân thành, động tác cắt và nhấm nuốt cũng dịu dàng lạ thường, tựa như đang thưởng thức một bữa tiệc của Thao Thiết.
Là linh hồn đang bị thưởng thức, Ngu Vọng Tiêu cũng muốn nói một lời cảm ơn.
Vậy mà hắn lại không chết một cách quá hèn hạ.
Hy vọng lần sau vẫn có thể gặp lại.
*
Hướng dẫn đọc truyện:
Công là mỹ nhân ốm yếu giả vờ thiếu kiến thức đời thường vs Thụ là đại lão u ám trùng sinh.
Sẽ có màn hỏa táng tra công nguyên tác, tro cốt bị rắc đi luôn.
Truyện ngọt ngào xen lẫn chút yếu tố kinh dị.
Truyện hay lắm luôn, editor dịch cũng mượt nữa, đọc cuốn cực kỳ luôn