Vệ Hi Âm xuyên qua, mở mắt ra đã là đích nữ nhà thế gia vọng tộc, cứ ngỡ tay nắm kịch bản đấu đá hậu viện, phen này thế nào cũng làm nên chuyện lớn. Ai ngờ trên đường về quê lại gặp... xác sống bùng p …
Vệ Hi Âm xuyên qua, mở mắt ra đã là đích nữ nhà thế gia vọng tộc, cứ ngỡ tay nắm kịch bản đấu đá hậu viện, phen này thế nào cũng làm nên chuyện lớn.
Ai ngờ trên đường về quê lại gặp... xác sống bùng phát.
Chưa kịp tiêu hóa nỗi sốc, động thực vật bắt đầu biến dị, thời tiết thì cực đoan đến lạ thường. Cái thế giới này trong chớp mắt liền sụp đổ tan tành.
Nơi đây không có xe ngựa, không có lương khô hay đồ hộp, càng đừng mơ mộng đến binh khí cao cấp hay vật tư sinh hoạt hiện đại...
Vệ Hi Âm ngửa mặt than trời: “Đã xuyên rồi thì ban luôn bàn tay vàng cho ta có phải hay hơn không!”
Trời không cho, thì tự mình gầy dựng. Nàng đành phải xắn tay áo, nghiến răng mà sống, vừa chống xác sống vừa dựng lại cơ đồ, gánh cả họ tộc trên lưng mà mở ra một con đường sống giữa thời loạn thế.
Chú thích: Văn cổ đại, thây ma hoành hành, nữ chủ tự lực cánh sinh, từ yếu đuối đến mạnh mẽ xây dựng cơ nghiệp.
truyện còn ra k ad