Thời học sinh có một kiểu nữ sinh mà ai cũng từng gặp trong đời. Đi học luôn “áp chót”, bị thầy cô gọi tên quen đến mức thành thương hiệu. Thể dục thì chạy chưa hết vòng đã xin giữ đồ cho lớp. Không c …
Thời học sinh có một kiểu nữ sinh mà ai cũng từng gặp trong đời.
Đi học luôn “áp chót”, bị thầy cô gọi tên quen đến mức thành thương hiệu. Thể dục thì chạy chưa hết vòng đã xin giữ đồ cho lớp. Không có kỹ năng gì ngoài hát. Hát thì hay đến mức vừa mở miệng là cả phòng nhạc tự động im lặng.
Cô bé nói mình chỉ hát cho vui, cũng giống như nói mình chỉ đến hơi muộn thôi, và tin rằng ngày mai, mọi thứ vẫn sẽ giống hôm nay.
Ở tuổi mười lăm, Giang Noãn Ca có một lớp học ồn ào, một cô bạn thân hay trêu chọc, một cậu bạn ngồi cuối lớp thỉnh thoảng ném cho cô chai nước lạnh, và những buổi chiều tan học ngập nắng, tưởng như kéo dài mãi mãi.
Không ai nghĩ thanh xuân lại có thể trôi qua nhẹ đến vậy. Cũng không ai nghĩ, có những điều chậm hơn một nhịp, là vì thời gian đang lặng lẽ đi nhanh hơn.
“Tớ không bao giờ trễ. Tớ chỉ… đến hơi muộn thôi.”
Một câu chuyện ngắn nhẹ nhàng về tuổi mười lăm, về những ngày xuân tưởng chừng rất dài, và về việc… lớn lên đôi khi chỉ là học cách đi chậm lại, để giữ những điều đẹp đẽ ở bên mình lâu hơn một chút.