[Nam học bá x Ngốc bạch ngọt] [CEO start-up công nghệ x Nhà thiết kế váy cưới] Thanh xuân của Trình An Dư từng rất đơn giản. Một chàng trai ngồi cạnh bàn học, một cái xoa đầu đầy dịu dàng giữa hành la …
[Nam học bá x Ngốc bạch ngọt]
[CEO start-up công nghệ x Nhà thiết kế váy cưới]
Thanh xuân của Trình An Dư từng rất đơn giản. Một chàng trai ngồi cạnh bàn học, một cái xoa đầu đầy dịu dàng giữa hành lang lớp học, một chiếc khăn quàng xám tro trong đêm Giáng Sinh, và một nụ hôn đầu nhẹ đến mức giống như gió lướt qua trán.
Họ từng là tình đầu của nhau. Cũng từng là cả một mùa đông dài của nhau.
Năm mười bảy tuổi, trên sân thượng trường, cô gái nhỏ lấy hết dũng khí nói với cậu:
“Tớ… muốn thử. Với cậu.”
Tống Dư Niên nhìn cô, khẽ cười, nắm lấy tay cô: “Ừ.”
Một lời đồng ý, đơn giản đến mức nghĩ rằng tương lai cũng sẽ đơn giản như thế.
Nhưng tuổi trẻ có một tật xấu là nó luôn chia đôi đường đúng lúc người ta chưa kịp nắm tay nhau thật chặt.
Mùa hè năm mười tám tuổi vào dịp sinh nhật An Dư. Cô đứng ở điểm hẹn chờ từ trưa đến tối, đèn đường sáng lên, điện thoại tắt nguồn, niềm tin trong lòng cũng tắt theo.
Cậu không đến. Không một tin nhắn. Không một lời giải thích. Rồi biến mất khỏi Vân Thành.
Tám năm sau. Trình An Dư hai mươi sáu tuổi đã trở thành nhà thiết kế váy cưới, có sự nghiệp riêng, có một người sẵn sàng kiên nhẫn bước vào cuộc đời cô.
Cô tưởng rằng mình đã quên… cho đến khi nhìn thấy anh lần nữa.
Tống Dư Niên đứng ở đó, mặc vest, mỉm cười bên cạnh một cô gái khác. Là chú rể trong buổi thử váy cưới của chính mình.
Khoảnh khắc ấy, An Dư mới hiểu. Lớn lên không đáng sợ. Đáng sợ nhất là lớn lên rồi mới biết hai người đã không còn đứng cùng một đoạn đời.
---
Lấp hố: Hai người sau khi trưởng thành đều có mối quan hệ khác, nhưng tuyệt đối sạch. Nam 9 kết hôn thương mại nhưng sau sẽ huỷ. Nữ 9 có bạn trai nhưng sau sẽ chia tay. Không Bạch Nguyệt Quang.
Kết HE, còn có sắc không thì tuỳ tâm trạng.
Bìa truyện: Cảm ơn người bạn đồng hành Nguyệt An của tui.