“Xuyên không rồi, lại còn được nhập học ở thánh địa Đạo gia, Thiên Sư Phủ hẳn hoi nhá.” Lôi Tuấn vỗ đùi đen đét: “Khởi đầu nghe có vẻ ngon nghẻ đấy!” “Nhập môn thì muộn, tu luyện cũng chậm chân, căn c …
“Xuyên không rồi, lại còn được nhập học ở thánh địa Đạo gia, Thiên Sư Phủ hẳn hoi nhá.”
Lôi Tuấn vỗ đùi đen đét: “Khởi đầu nghe có vẻ ngon nghẻ đấy!”
“Nhập môn thì muộn, tu luyện cũng chậm chân, căn cốt thì xoàng xĩnh, luyện mãi chẳng thấy lên trình.”
Lôi Tuấn méo mặt: “Ối giời ơi, khúc này nghe hơi khoai rồi đây.”
“Có tài né đạn né bom, gặp may gặp mắn, quẻ vận báo trước tương lai, chọn đúng thì đời nở hoa, chọn sai thì đời bế tắc.”
Lôi Tuấn mắt sáng rỡ: “Á à, bàn tay vàng của mình cũng ra gì phết!”
“Quẻ Thượng: Cơ duyên hàng năm sao, kín đáo hành động, chẳng phải lo nghĩ gì sất, đại cát đại lợi!”
Lôi Tuấn xoa tay: “Ngon ngon, cái này được! Còn lựa chọn nào khác không ta?”
“Quẻ Hạ: Chưa thấy mật ngọt đâu đã gặp kiếp nạn trời ơi đất hỡi, thân rơi vào hiểm cảnh, sống chết khó lường, hung hiểm vô cùng!”
Lôi Tuấn búng tay cái tách: “Khỏi nói nhiều, chốt đơn Quẻ Thượng!”
Ấy thế là từ đó, phúc lợi chẳng bao giờ trượt, phiền phức chẳng bao giờ dính.
Cuộc đời của Lôi Tuấn chính thức bật chế độ “dễ như ăn kẹo”, thản nhiên ngồi xem thiên hạ ba chìm bảy nổi, đấu đá sứt đầu mẻ trán.