Đế cơ của Đại Nghiệp Nguyễn Linh Lung, nàng là một tuyệt sắc giai nhân. Trạng nguyên lang Ôn Thiên Lâu lại là bậc tài hoa hơn người. Hoàng đế ban hôn, se duyên cho cặp đôi trai tài gái sắc. Thế nhưng …
Đế cơ của Đại Nghiệp Nguyễn Linh Lung, nàng là một tuyệt sắc giai nhân. Trạng nguyên lang Ôn Thiên Lâu lại là bậc tài hoa hơn người. Hoàng đế ban hôn, se duyên cho cặp đôi trai tài gái sắc.
Thế nhưng vào ngày thành thân Ôn Thiên Lâu lại bỏ trốn, từ đó Nguyễn Linh Lung đổ bệnh triền miên.
Sau nhiều lần dò la, nàng mới biết thì ra Ôn Thiên Lâu đã sớm có người trong lòng, còn nàng chẳng qua chỉ là kẻ thừa thãi trong ván cờ đó.
Khi Đại Nghiệp sắp sửa diệt vong, Nguyễn Linh Lung phải lên đường đi hòa thân.
Ngày bước vào hoàng cung Đại Duyện, người ra nghênh đón nàng lại có phong thái xuất chúng, chẳng ai ngờ lại chính là vị cố nhân nàng từng khắc cốt ghi tâm.
Ôn Thiên Lâu cất giọng đầy giễu cợt: "Đế Cơ quả là quốc sắc thiên hương, chỉ tiếc rằng sau này sẽ phải chôn thân trong thâm cung này rồi."
Đến lúc này, Nguyễn Linh Lung mới vỡ lẽ, thì ra Ôn Thiên Lâu chính là gián điệp trà trộn vào Đại Nghiệp. Hắn tự biến mình thành quân cờ trong đại cuộc, hóa ra tất cả những gì hắn từng có với nàng chẳng qua chỉ là một vở kịch đã được sắp đặt từ trước.
Hoàng cung Đại Duyện sâu như vực thẳm lạnh lẽo. Đối mặt với sự gây khó dễ của Ôn Thiên Lâu, Nguyễn Linh Lung bước đi vô cùng khó khăn, bên cạnh chỉ có vị Thái tử bầu bạn.
Nàng nghĩ, chi bằng chọn vị Thái tử ôn hòa như ngọc ấy, nương tựa vào người ấy ít ra còn có thể mong một đời bình yên.
Vào ngày đại hôn của Nguyễn Linh Lung và Thái tử, người xuất hiện lại là Ôn Thiên Lâu. Mu bàn tay lạnh như băng của hắn lướt qua gò má nàng.
Nàng chán ghét né tránh: “Sao ngươi lại ở đây?”
Hắn cuốn lấy một lọn tóc của Nguyễn Linh Lung, cúi đầu khẽ ngửi: "Triều đình Đại Duyện này là vật nằm trong lòng bàn tay ta, ngay cả Thái tử cũng là con rối của ta, nàng lại càng không ngoại lệ..."
Ôn Thiên Lâu nhìn thấy cảnh nàng và một nam nhân khác xưng hô với nhau như phu thê, cảm thấy vô cùng chướng mắt.
Giữa những ngày tháng giày vò lẫn nhau, dây dưa không dứt, cuối cùng nàng chọn cái chết để đổi lấy sự thanh thản, trong mắt đã không còn hình bóng của hắn: "Ôn đại nhân, ngài bây giờ thân phận đã ở địa vị cao, là ta đã si tâm vọng tưởng."
Lúc này hắn mới biết, người đã cứu mình trong đầm nước lạnh lẽo năm xưa không phải "biểu muội" mà chính là Nguyễn Linh Lung. Nhìn nàng rơi xuống vách núi, hắn đau đến mức muốn nứt cả khóe mắt, lòng như tro tàn.
Gặp lại lần nữa, sự kiêu ngạo trên người hắn đã chẳng còn đâu, mọi sự sắc bén đều được thu lại. Đối diện với Nguyễn Linh Lung, hắn trở nên cẩn trọng từng li từng tí.
"Linh Lung... có thể cho ta một cơ hội, được nắm tay nàng lần nữa, được cùng nàng đi hết quãng đường dang dở năm xưa không?”
Ý nghĩa tác phẩm: Mọi lựa chọn trong đời đều mang theo hệ quả, có những sai lầm chỉ cần một lần là đã khiến người ta ân hận suốt kiếp.