Tô Vân Khanh xuyên vào một quyển tiểu thuyết tu tiên, trở thành đạo lữ của nam chính – một Kiếm Tôn tuyệt mỹ nhưng ốm yếu. (Đạo lữ: bạn đồng hành trên con đường tu đạo) Nhìn vào tấm gương phản chiếu g …
Tô Vân Khanh xuyên vào một quyển tiểu thuyết tu tiên, trở thành đạo lữ của nam chính – một Kiếm Tôn tuyệt mỹ nhưng ốm yếu.
(Đạo lữ: bạn đồng hành trên con đường tu đạo)
Nhìn vào tấm gương phản chiếu gương mặt tinh xảo, diễm lệ của mình, Tô Vân Khanh tự nhủ: “Ta chính là bạch nguyệt quang, đúng không?”
(Bạch nguyệt quang: hình bóng trong mộng)
Hệ thống đáp lại hắn một cách vô tình: “Không, ngươi không phải! Ngươi đã tự ý thay đại ca ngươi xuất giá, còn uống sinh tử đan để mang thai, nhiều lần dụ dỗ nam chính nhưng không thành. Việc nam chính không trực tiếp xử lý ngươi đã là may mắn lắm rồi, chết sớm có khi còn tốt hơn.”
Tô Vân Khanh: “….”
Hệ thống lại tiếp tục: “Nhưng chỉ cần ngươi ngoan ngoãn, không làm loạn sống đến lúc cùng y phi thăng thì ngươi có thể an hưởng tuổi già trong yên bình.”
(Phi thăng: đắc đạo thành tiên)
Tô Vân Khanh trầm tư một lúc rồi thở dài: “Thôi thì... ta vẫn nên cố gắng cứu vãn tình hình một chút vậy.”
Ban ngày, Tô Vân Khanh tự tay nấu canh bồi bổ cho Kiếm Tôn đại nhân. Hắn cẩn thận chu đáo, ôn nhu như nước, khéo léo xây dựng hình tượng bạch nguyệt quang hoàn mỹ, khiến khắp giới tu chân đều ca tụng hắn là đạo lữ số một.
Ban đêm, hắn lại lặng lẽ trốn trong chăn, tận dụng hảo cảm của Kiếm Tôn để đổi lấy các loại bí tịch, âm thầm tu luyện đặt nền móng cho ngày rời đi.
(Hảo cảm: ấn tượng tốt)
Cuối cùng, vào một ngày nọ do tu luyện quá sức, Tô Vân Khanh bị đau nhói bên hông, hộc máu rồi ngất lịm đi.
Đến khi tỉnh lại, hắn phát hiện mình đang nằm trong lòng Kiếm Tôn.
Giọng nói trầm thấp của y vang lên bên tai: “Thân thể của ngươi vốn yếu tại sao lại tự ý tu luyện?”
Tô Vân Khanh giật thót nhưng ngay lập tức vươn tay vuốt nhẹ gương mặt lạnh lùng của Kiếm Tôn, dịu dàng nói: “Phu quân, ta chỉ muốn tu luyện thật tốt để không làm ngươi mất mặt.”
Kiếm Tôn trầm mặc giây lát, rồi chậm rãi lên tiếng: “Nếu vậy, còn có một cách tốt hơn.”
Tô Vân Khanh: “Phu quân, ngươi nói thử xem.”
Kiếm Tôn cúi đầu, hôn lên đôi môi mềm mại đỏ thắm của hắn.
Giữa ánh mắt kinh ngạc tột độ của Tô Vân Khanh, y nhàn nhạt nói: “Song tu.”
(Song tu: cùng tu luyện)
Nửa năm sau, khi cơ thể đã hoàn toàn hồi phục Tô Vân Khanh lặng lẽ để lại một phong thư hòa ly, bồng bế theo tiểu bảo chạy trốn.
(Hòa ly: ly hôn trong hòa thuận)
Kiếm Tôn giận dữ khiến cả tu chân giới chấn kinh - đại mỹ nhân ấy vậy mà lại không thích Kiếm Tôn, chẳng lẽ bọn họ còn có cơ hội sao?
Bọn họ không hề hay biết rằng, Tô Vân Khanh từ lâu đã vạch sẵn đường lui cho mình. Hắn mượn danh nghĩa Kiếm Tôn, gửi thư tình cho toàn bộ dàn hậu cung trong nguyên tác, chỉ chờ ngày cốt truyện khép lại, hắn liền có thể vui vẻ hưởng lạc.
Nhưng rồi... tất cả những người được hắn gửi thư lại kéo nhau tìm đến tận cửa.
Nhóm hậu cung: “Mỹ nhân đi theo bọn ta đi!”
Hệ thống hoang mang: “Đây… đây rốt cuộc là tình huống gì?”
Tô Vân Khanh mỉm cười, nhẹ giọng đáp: “A… Hình như ta đã ký nhầm tên khi viết thư tình rồi.”
Hệ thống: “…”
Nửa tháng sau.
Sau khi xử lý xong toàn bộ tình địch, Kiếm Tôn ép Tô Vân Khanh vào góc tường.
“Ta không đủ tốt với ngươi sao? Sao ngươi lại dám yêu kẻ khác.”
Tô Vân Khanh vội vàng giải thích: “Phu quân, từ từ nghe ta nói đã.”
Hệ thống: "Tít" - do tuyến hậu cung của nhân vật chính sụp đổ, tuyến hắc hóa chính thức kích hoạt cưỡng chế thoát khỏi hệ thống.
Nghe thấy mấy chữ “cưỡng chế thoát khỏi hệ thống” Tô Vân Khanh bỗng cong môi cười, nhón chân hôn lên bờ môi lạnh lùng của Kiếm Tôn, dịu dàng nói: “Phu quân, ta biết lỗi rồi. Người ta yêu nhất vẫn luôn là ngươi mà. Chỉ là… ta sợ ngươi sẽ yêu người khác thôi. ”
Sát khí trong mắt Kiếm Tôn dần tan đi, nhưng giọng nói vẫn lạnh như băng: “Không được tái phạm, dù cho ngươi có chạy đến chân trời góc bể, ta cũng sẽ bắt ngươi về.”
Tô Vân Khanh khẽ cười, giọng nói nhẹ như gió thoảng: “Ừm.”
Truyện có tổng bao nhiêu chương vậy ạ, với lại chủ nhà ơi nào mình có combo ạ