Diệp Vãn chết vì kiệt sức, vừa mở mắt đã thấy mình xuyên không, lại còn vô tình sinh được đứa con gái phải dựa vào thiên tài địa bảo để sống lay lắt. Thế là nàng đành phải ngược xuôi tìm kiếm bảo vật, …
Diệp Vãn chết vì kiệt sức, vừa mở mắt đã thấy mình xuyên không, lại còn vô tình sinh được đứa con gái phải dựa vào thiên tài địa bảo để sống lay lắt. Thế là nàng đành phải ngược xuôi tìm kiếm bảo vật, tiêu diệt yêu quái.
Còn cha đứa bé? Không có thì nàng đành bịa đại một người.
Ở Giới Càn Nguyên, không ai không biết Vạn Diễn Tông có một kẻ lụy tình đến phát điên, không phải đang tìm cha cho con thì cũng là đang trên đường đi hái rau dại cho người cha quý giá ấy.
Trong đại hội tỷ thí rèn luyện giữa các tông môn, quy định mỗi người chỉ được mang một vật vào bí cảnh. Ai nấy đều mang theo pháp bảo lợi hại, riêng nàng lại xách theo một túi rau dại khô, tỉnh bơ tuyên bố mang vào đốt cho cha đứa bé, phòng khi chẳng may bỏ mạng trong đó thì đốt trước coi như cúng tế.
Mọi người: ...
Kết quả là túi rau dại đó đã hạ gục toàn bộ đệ tử các tông môn khác.
Đến bí cảnh tiếp theo, mọi người đều cảnh giác với rau dại của nàng, nào ngờ nàng lại thật thà đi hái rau dại thật, nhưng cuối cùng, chính nàng lại là người "cân" cả bí cảnh.
Khi bí cảnh mới xuất hiện, nàng tuyên bố: "Ta cảm nhận được tiếng gọi yêu thương của cha bọn nhỏ từ trong bí cảnh vọng ra."
Mọi người đồng loạt lắc đầu: "Ngươi đoán xem bọn này có tin không?"
Ngay khi mọi người tưởng rằng đây lại là một chiêu tung hỏa mù, thì một vị Tiên Tôn phong thái ung dung, nhàn nhã từ trong bí cảnh bước ra.
Vị Tiên Tôn nọ giơ tay chỉ vào bé con xinh như tạc bằng phấn ngọc, hỏi Diệp Vãn: "Nàng có muốn cùng ta nuôi dạy đứa bé này không? Dạo gần đây bản tôn đang cần phải vượt qua một kiếp nạn nuôi con."
Diệp Vãn: "Cứu mạng! Hình như ngài ấy còn bịa chuyện siêu hơn cả mình."
Vị cha nuôi thích hái rau dại mà Diệp Vãn hay nhắc tới đã từ Tiên giới hạ phàm. Với con gái thì đúng là "đòi sao cho sao, đòi trăng cho trăng", nhưng với mẹ của bé thì lại có vẻ "thiếu thiếu cái gì đó".
Dân hóng chuyện ngày nào cũng hỏi: "Tiên Tôn đã thừa nhận Diệp Vãn là đạo lữ của ngài ấy chưa?"
Tiên Tôn đi ngang qua: "Nói bậy!"
Đám đông hóng chuyện run như cầy sấy, nào ngờ câu tiếp theo của Tiên Tôn lại pha chút hờn dỗi: "Nàng ấy có cho bản tôn cơ hội thừa nhận đâu cơ chứ."
Đám đông hóng chuyện: ...