Kiếp trước, Trình Diệc An được gả cho Lục Hủ Sinh, thế tử của Lục quốc công phủ. Sau khi thành thân, vợ chồng sống chung nhưng xa cách lạnh nhạt, ngoài mặt hòa thuận, trong lòng lại không hề thân thiế …
Kiếp trước, Trình Diệc An được gả cho Lục Hủ Sinh, thế tử của Lục quốc công phủ. Sau khi thành thân, vợ chồng sống chung nhưng xa cách lạnh nhạt, ngoài mặt hòa thuận, trong lòng lại không hề thân thiết. Chịu đựng được một năm, Trình Diệc An bị người khác gài bẫy, cuối cùng bị ép phải tái giá với thanh mai trúc mã.
Tiếc thay, sau năm năm làm vợ mà không có con, sắc mặt mẹ chồng ngày càng khó coi, trượng phu cũng dần trở nên lạnh nhạt, em chồng chuyện gì cũng xen vào, trên đầu còn có một đại tẩu mạnh mẽ áp chế. Cuộc sống của nàng lúc nào cũng ngột ngạt, chịu đủ mọi bề cay đắng.
Vừa mở mắt, Trình Diệc An phát hiện mình đã quay về đêm tân hôn cùng Lục Hủ Sinh. Nhớ lại người này – tuy tính tình có phần lạnh nhạt, nhưng quyền thế hiển hách, phẩm hạnh đoan chính, không có thói hư tật xấu – so với cảnh sống lầm than ở Phạm gia, chẳng thà yên ổn làm quốc công phu nhân còn hơn. Trình Diệc An quyết tâm kiếp này sẽ tránh xa kẻ tiểu nhân, sống yên bình bên Lục Hủ Sinh.
Chỉ là… khi người đàn ông tuấn tú ấy vén khăn voan đỏ, ánh mắt anh nhìn nàng khiến Trình Diệc An thấy nghi hoặc. Ánh mắt ấy… sao có vẻ không giống người bình thường? Lẽ nào… chàng cũng trọng sinh?
Lục Hủ Sinh xuất thân cao quý, văn võ song toàn, là mẫu lang quân lý tưởng khiến bao tiểu thư danh môn tranh nhau gả vào. Kiếp trước sau khi hòa ly với Trình Diệc An, hắn nghe theo lời mẹ mà cưới biểu muội. Ai ngờ biểu muội tính tình ngạo mạn, cả ngày gây chuyện, khiến phủ quốc công gà bay chó sủa.
Trọng sinh trở lại đêm động phòng, Lục Hủ Sinh quyết định sẽ sống yên bình cùng Trình Diệc An – người vợ dịu dàng, hiền hòa. Nào ngờ khi khăn voan được vén lên, vẻ mặt nàng lại khác hẳn với kiếp trước. Chẳng lẽ… nàng cũng sống lại?
Theo kế hoạch ban đầu, hai người sẽ viên phòng theo lễ, ngồi đối diện hai bên bàn, không lời không tiếng. Nhưng lúc này đây, ánh mắt nhìn nhau đầy ngỡ ngàng, bầu không khí xấu hổ khó tả.
Thấy có vẻ hay