Ứng Phiên Phiên là con trai của người nắm quyền lớn nhất trong triều, tay mắt của hắn rải khắp mọi ngõ ngách. Nhìn bề ngoài, hắn luôn giữ dáng vẻ của một công tử hào hoa, điềm đạm và ôn hòa như ngọc. …
Ứng Phiên Phiên là con trai của người nắm quyền lớn nhất trong triều, tay mắt của hắn rải khắp mọi ngõ ngách.
Nhìn bề ngoài, hắn luôn giữ dáng vẻ của một công tử hào hoa, điềm đạm và ôn hòa như ngọc.
Thế nhưng, đằng sau gương mặt sáng sủa ấy là một người ra tay không biết nương nhẹ, thủ đoạn quyết liệt và tâm tư sâu kín đến mức ai nấy đều phải dè chừng.
Hắn chính là quân cờ đáng sợ nhất trong tay hoàng đế.
Trong triều, chỉ cần nghe đến tên hắn, các quan đều xanh mặt.
Ai nấy đều tỏ ra kính cẩn, nhưng thực chất sâu bên trong là nỗi sợ hãi tột cùng, chẳng một ai dám thật lòng kết giao.
Cho đến một ngày, hắn chợt nhận ra mình đang sống trong một câu chuyện đã được sắp đặt sẵn từ trước.
Kết cục chờ đợi hắn ở phía trước là sự phản bội của người hắn từng yêu thương, sự quay lưng của những kẻ hắn coi là tri kỷ, và sự ruồng bỏ của cả triều đình.
Mọi thứ đã kề cận đến mức ngay cả chén trà trên bàn cũng đã bị kẻ gian lén bỏ thuốc làm cho mê muội đầu óc.
Nếu sống ngay thẳng mà nhận lấy thảm cảnh như vậy, chi bằng hắn cứ thẳng tay bước vào con đường tàn ác.
Người đầu tiên hắn chọn để ra tay chính là Trấn Bắc Hầu, người từng qua lại thân thiết với hắn suốt bao năm, cũng là kẻ sau này sẽ quay lưng hạ thủ với hắn nặng nề nhất.
Hắn bày ra một bữa tiệc, lấy danh nghĩa là chung vui nhưng thực chất là một cái bẫy chết chóc.
Rượu đã pha độc, trong phòng thoang thoảng mùi hương gây mê, đao phủ nấp sẵn hai bên chỉ chờ một tiếng ra hiệu.
Ứng Phiên Phiên ngồi thẳng lưng giữa bữa tiệc, khóe môi hơi nhếch lên, ánh mắt vẫn hiền hòa như nước:
“Hầu gia, tình nghĩa bao năm, xin mời ngài cạn thêm chén này.”
Trấn Bắc Hầu nhìn người trước mặt, kẻ đã khiến trái tim y không ít lần xao động.
Trong ánh mắt ấy đầy rẫy những cảm xúc xáo trộn, cuối cùng y chỉ khẽ đáp:
“Được.”
Ngay lúc đối phương chưa kịp đề phòng, Ứng Phiên Phiên đứng dậy, rút lưỡi đao lạnh lẽo đâm thẳng vào ngực Trấn Bắc Hầu.
Máu tươi bắn ra, nhuộm đỏ cả vạt áo.
Hắn giẫm lên thân xác đang đổ xuống, tay cầm thanh đao mạ vàng, khẽ bật cười khi một giọt máu nóng hổi bắn lên gò má:
“Hóa ra, làm kẻ ác cũng không tệ.”
Nhưng mọi chuyện lại diễn ra ngoài sức tưởng tượng.
Những kẻ từng thề không đội trời chung với hắn, nay lại quay sang si mê hắn điên cuồng.
Những quan viên ngày ngày viết sớ kể tội, giờ lại hết lời ca tụng hắn không ngớt.
Những kẻ từng tìm mọi cách lấy mạng hắn, nay lại sẵn sàng đứng ra chịu đao thay hắn.
Ngay cả thủ lĩnh tộc người phương Bắc, kẻ từng muốn treo đầu hắn lên tường thành, giờ cũng quỳ rạp dưới chân phục tùng.
Thậm chí, vị giáo chủ ma giáo lừng lẫy, người chỉ cần nhắc tên đã khiến thiên hạ khϊếp sợ, cũng chậm rãi bước đến trước mặt hắn, cúi đầu hôn lên tay hắn rồi thì thầm:
“Dù là quan trung thần hay kẻ làm loạn, cả đời này ta chỉ chiến đấu vì người.”
Ngồi trên ngai vàng quyền lực, Ứng Phiên Phiên vẫn không hiểu nổi vì sao kể từ khi hắn chọn con đường tàn nhẫn, cả thiên hạ lại lần lượt cúi đầu dưới chân hắn như thế?