Thời phản nghịch đúng là không đùa được đâu. Khi ấy tôi như bị trúng tà, trốn học hút thuốc đến kết giao bạn xấu. Ngày nào cũng mặt tím mắt bầm sưng như đầu heo, vì kéo bè kéo phái đánh nhau, giành đị …
Thời phản nghịch đúng là không đùa được đâu.
Khi ấy tôi như bị trúng tà, trốn học hút thuốc đến kết giao bạn xấu.
Ngày nào cũng mặt tím mắt bầm sưng như đầu heo, vì kéo bè kéo phái đánh nhau, giành địa bàn, thu bảo kê dù gia cảnh khá giả tiền tiêu không hết.
Vào ngày nọ tôi có hẹn, lúc nửa đêm vừa xuống lầu liền bị mẹ túm lại tra hỏi như tội phạm, thế là hai mẹ con nổi ra trận cãi vã.
Trong lúc tức giận bà chỉ vào mũi tôi quát lớn: “Mày đi thì đi luôn đừng có mà về nữa.”
Tôi của khi đó nóng mặt, cái lòng hiếu thắng quá cao, không nhìn ra được cái gọi là lo lắng của mẹ.
Không cúi đầu, không chịu khuất phục. Xỏ giày cầm chìa khóa rồi ngỗ nghịch bỏ lại một câu: “Không về thì không về.” Rồi leo lên xe phóng đi.
Cuộc đua diễn ra sau năm phút tôi đến. Con xe lao vυ"t trên đường cùng đó là tiếng reo hò đầy phấn kích.
Rầm!!!
Trong lúc mơ màng choáng váng tôi nhớ lại câu nói cuối cùng trước khi rời khỏi nhà.
Ê từ từ, tui thấy cái văn án ở dưới nó ko có liên quan chi với cái tên truyện luôn á. Có khi mô lộn văn án của truyện khác rồi không ?