Nữ sinh đại học lạnh nhạt × Thiếu gia ăn chơi trác táng Giản Nghi x Mạnh Đình Lễ — Giản Nghi thật sự quen biết Mạnh Đình Lễ là vào một buổi tiệc do bạn trai cô tổ chức. Cô uống hơi nhiều, ra ngoài hít …
Nữ sinh đại học lạnh nhạt × Thiếu gia ăn chơi trác táng
Giản Nghi x Mạnh Đình Lễ
—
Giản Nghi thật sự quen biết Mạnh Đình Lễ là vào một buổi tiệc do bạn trai cô tổ chức.
Cô uống hơi nhiều, ra ngoài hít thở, lại vô tình nghe thấy bạn trai nói với đám bạn: “Cô ta đúng là khó chiều, nhưng không sao, chịu khó bỏ thêm ít tiền, lâu dần rồi cũng ngoan thôi.”
Cô quay đầu lại, bắt gặp một ánh mắt đầy hứng thú.
Về Mạnh Đình Lễ, cô có nghe qua, là công tử ngông cuồng nhất trong giới ở Bắc Kinh, dính vào anh chắc chắn không có kết cục tốt.
Giản Nghi thức thời, nghiêng người nhường đường. Không ngờ, anh lại mở miệng: “Loại đàn ông thế này mà em cũng thích được à?”
–
Sau này, chỉ vì gặp lại bạn trai cũ, Giản Nghi bị Mạnh Đình Lễ ép chặt lên cửa, cánh tay anh siết chặt đến mức như muốn nghiền nát cô.
Cô cố giãy giụa. Anh cắn khẽ lên dái tai cô, giọng trầm thấp đầy tính chiếm hữu: “Không được có lần sau.”
–
Mạnh Đình Lễ trước nay vốn nổi tiếng thích gây chuyện, chỉ là dạo gần đây danh tiếng có chút khá hơn nhưng anh vẫn chẳng có chút kiên nhẫn nào, đặc biệt là với phụ nữ phiền phức thì tránh xa, càng ít dây dưa càng tốt.
Vài người bạn thân cười trêu: “Đừng nói cứng thế, coi chừng cuối cùng lại đổ gục dưới tay phụ nữ mà chẳng biết vì sao.”
Mạnh Đình Lễ dập tắt điếu thuốc, khẽ cười lạnh: “Nếu có ngày đó, tôi sẽ theo họ cậu.”
Sau đó Giản Nghi xuất hiện. Mạnh Đình Lễ cưng chiều Giản Nghi vô pháp vô thiên, nhưng trong mắt người ngoài, Mạnh thiếu chẳng qua là hứng thú nhất thời, sớm muộn gì cũng chán.
Không ai ngờ, người nói chia tay trước lại là Giản Nghi.
Mạnh Đình Lễ tức đến đỏ mắt, đấm mạnh vào tường trước mặt cô, giận dữ mắng: “Đúng là đồ vong ân bội nghĩa!”
Giản Nghi cúi mắt, nét mặt lạnh nhạt, cho đến khi anh gầm lên câu: “Đi thì đừng quay lại nữa!”
Cô quay lưng rời đi, không hề ngoảnh lại.
–
Một năm sau.
Trong hành lang ẩm thấp mờ tối, Giản Nghi lại nhìn thấy bóng hình quen thuộc kia. Mạnh thiếu gia kiêu hãnh ngày nào trên người nay lại mang chút sa sút. Chưa kịp định thần, cô đã bị anh ép vào góc tường, những nụ hôn dày đặc phủ xuống, cho đến khi không khí trở nên loãng đi.
Cô giận dữ trừng anh: “Chúng ta đã chia tay rồi!”
“Nhưng anh hối hận rồi.”
Mạnh Đình Lễ hạ giọng dỗ dành: “Từ giờ trở đi, nghe em hết, được không?”
Giản Nghi vẫn trừng anh: “Buông ra!”
Thế nhưng bàn tay nơi eo cô chẳng những không buông, mà còn càng lúc càng lấn tới.
Nhìn thấy thân thể cô khẽ run, Mạnh Đình Lễ khẽ cười: “Cơ thể em còn thành thật hơn em nhiều đấy.”
–
Góc nhìn nữ chính.
Ý nghĩa: Tự cường mới là đạo lý cứng rắn nhất, kẻ bề trên cuối cùng phải cúi đầu.
Hóng nha bồ 😍