Diệp Khinh từ lâu đã biết Thời Úc Chu là kiểu người như thế nào. Tối tăm, cố chấp, chiếm hữu điên cuồng - nhưng thực tế, hắn so với cô tưởng tượng còn tối tăm hơn, cố chấp hơn và sự chiếm hữu ấy cũng …
Diệp Khinh từ lâu đã biết Thời Úc Chu là kiểu người như thế nào.
Tối tăm, cố chấp, chiếm hữu điên cuồng - nhưng thực tế, hắn so với cô tưởng tượng còn tối tăm hơn, cố chấp hơn và sự chiếm hữu ấy cũng mạnh mẽ đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Sau này, cô mới hiểu được cuộc sống bên hắn có bao nhiêu ngột ngạt. Mỗi lần ánh mắt đen thẳm như vực sâu ấy nhìn cô chằm chằm, lại khiến cô run rẩy, sợ hãi... đến mức chỉ muốn bỏ chạy.
Và cô đã chạy thật. Nhưng không ngờ, cuối cùng hắn vẫn tìm ra cô. Không những vậy, hắn còn trở nên nguy hiểm hơn, điên cuồng hơn.
Hôm đó, khi cô vừa bước ra khỏi cửa, Thời Úc Chu đã chặn lại.
“Em đi đâu?”
“Em... đi học.”
“Học cái gì?”
“Với ai?”
“Có đàn ông không?”
“Khi nào về?”
“Lúc về rồi, em còn... yêu anh nữa không?”