Vào kỳ nghỉ hè sau khi thi đại học, Úc Ngôn chưa kịp tận hưởng mùa hè thì một tai nạn xe cộ bất ngờ cướp đi sinh mạng của cậu. Trong khoảnh khắc cuối đời, cậu nhìn thấy Tạ Chấp - bạn học cấp ba - quỳ …
Vào kỳ nghỉ hè sau khi thi đại học, Úc Ngôn chưa kịp tận hưởng mùa hè thì một tai nạn xe cộ bất ngờ cướp đi sinh mạng của cậu.
Trong khoảnh khắc cuối đời, cậu nhìn thấy Tạ Chấp - bạn học cấp ba - quỳ bên cạnh, muốn ôm cậu nhưng sợ làm cậu đau, gương mặt đầy đau khổ. Úc Ngôn muốn nói “Đừng lo”, nhưng chỉ có thể phun ra máu tươi, ánh mắt dần khép lại…
Cậu chết, nhưng linh hồn chưa “chết hẳn”. Úc Ngôn phiêu đãng bên Tạ Chấp suốt bảy ngày. Cậu luôn nghĩ Tạ Chấp ghét mình vì anh lúc nào cũng lạnh lùng. Nhưng trong bảy ngày ấy, cậu phát hiện sự thật.
Tạ Chấp chuẩn bị một ngôi nhà để sau này sống cùng cậu.
Mỗi đêm, Tạ Chấp ôm khung ảnh của cậu để ngủ.
Mỗi ngày, anh đến nghĩa trang đặt một bông hồng, thì thầm tên cậu.
Nhật ký của Tạ Chấp ghi lại từng khoảnh khắc liên quan đến Úc Ngôn.
Hóa ra, điều cậu nghĩ là “ghét” thực chất là tình yêu sâu đậm mà Tạ Chấp chưa từng nói ra. Không phải ghét, mà là yêu quá nhiều.
Khi mở mắt lần nữa, Úc Ngôn trọng sinh trở về một tháng trước tai nạn. Lần này, cậu quyết định:
“Tạ Chấp, để tớ theo đuổi cậu!”