[Người cầm quyền tập đoàn x Biên kịch kiêm đạo diễn MCN*] & [Chàng trai mẫn cảm, cố chấp x Cô gái ngọt ngào như kẹo] Năm bảy tuổi, Giang Hoán chuyển tới đường Thương Bạch. Hàng xóm láng giềng nói xấu …
[Người cầm quyền tập đoàn x Biên kịch kiêm đạo diễn MCN*] & [Chàng trai mẫn cảm, cố chấp x Cô gái ngọt ngào như kẹo]
Năm bảy tuổi, Giang Hoán chuyển tới đường Thương Bạch. Hàng xóm láng giềng nói xấu sau lưng rằng anh là sao quả tạ, là kẻ thần kinh, đến lũ trẻ đồng trang lứa cũng lánh xa anh như tránh tà.
Nhưng Chúc Kinh Sơ lại là ngoại lệ.
Cô cố chấp đẩy cánh cửa nặng nề trước mặt anh ra, để thế giới tối tăm không ánh mặt trời của anh xuất hiện một tia sáng hiếm hoi.
Thế nhưng chẳng ai ngờ rằng sau này cô lại kiên quyết vứt bỏ anh, mặc cho anh đã buông bỏ hết thảy kiêu ngạo, có đau khổ níu giữ cỡ nào thì cô cũng chưa từng quay đầu lại lấy một lần.
*
Xa cách lâu ngày gặp lại, cô đã rơi vào cảnh khốn cùng, còn chàng thiếu niên gầy yếu năm nào đã ở vị trí rất cao không thể với tới.
Ánh mắt anh lạnh lùng quét qua cô, hờ hững nói một câu: “Không quen biết.”
Chỉ ba chữ ấy thôi cũng đủ để khiến Chúc Kinh Sơ phải hoảng loạn bỏ chạy trối chết.
Không lâu sau, một dãy số điện thoại xa lạ cứ liên tục xuất hiện. Cô do dự hai giây, cuối cùng vẫn quyết định nhấn nút nghe.
Điện thoại vừa được kết nối, tim cô đã đập dồn dập như trống trận: “Đối tượng xem mắt đang ở nhà tôi, không có chuyện gì thì tôi cúp máy đây.”
Giang Hoán: “Còn anh đang ở dưới cửa nhà em đây. Nếu không muốn thằng khốn kia chết thì tốt nhất em phải giấu hắn thật kỹ vào.”
Vở kịch nhỏ:
Ngày gặp lại nhau, hiếm khi nào Chúc Kinh Sơ uống say đến thế.
Trên đường về nhà, cô hoàn toàn không để ý tới chiếc Bentley màu đen lặng lẽ bám theo phía sau.
Cho đến khi lực đạo mạnh mẽ kéo cô vào cái ôm ấm áp, nụ hôn nồng nhiệt mang theo mùi hương tuyết tùng lành lạnh ập đến.
Hơi thở nóng rực của Giang Hoán phả lên mặt cô. Anh tựa trán mình vào trán cô, giọng điệu vừa như ra lệnh, vừa như cầu khẩn: “Chúc Kinh Sơ, mau nói em hối hận vì đã rời bỏ anh đi.”
Cô không hề biết rằng suốt ngần ấy năm, anh nhớ nhung cô đến nỗi sắp phát điên lên rồi.
Cho nên... dù cô đã từng ruồng bỏ anh thì người được anh chỉ định thừa kế tài sản vẫn luôn là cô, người thụ hưởng trong hợp đồng bảo hiểm vẫn luôn là cô. Đến cả bức ảnh chụp chung năm ấy, mặt sau cũng chằng chịt những dòng chữ viết kín tên cô.
Chỉ cần cô nói một câu “hối hận”, anh sẽ không màng tất cả mà yêu cô thêm một lần nữa.
(*) MCN (viết tắt của Multi-Channel Network): nghĩa là mạng lưới đa kênh chuyên hỗ trợ các nhà sáng tạo nội dung.