Phương Tri Ngộ không thích Trì Ải. Anh không thích tính cách nhạt nhòa, chẳng có gì nổi bật của cô, không thích dung mạo thanh tú nhưng chẳng đủ để lại ấn tượng của cô, lại càng không thích ánh mắt lạ …
Phương Tri Ngộ không thích Trì Ải.
Anh không thích tính cách nhạt nhòa, chẳng có gì nổi bật của cô, không thích dung mạo thanh tú nhưng chẳng đủ để lại ấn tượng của cô, lại càng không thích ánh mắt lạnh nhạt của cô mỗi khi bọn họ giả vờ là cặp đôi chưa cưới.
Phương Tri Ngộ thề, chắc chắn như đinh đóng cột rằng đợi đến khi ca phẫu thuật của mẹ kết thúc, bản thân được giải thoát, việc đầu tiên anh làm sẽ là đá cô.
Cho đến khi anh trông thấy bạn thân của mình là Kỳ Ngôn Lễ đang si mê hôn lên môi Trì Ải trong một góc tối không người.
---
“Trì Ải, em cũng biết mà, trên đời này có rất nhiều người yêu anh.”
“Người theo đuổi anh xếp hàng dài đến tận chân trời góc bể luôn đó.”
Phương Tri Ngộ kiêu ngạo nói.
“Em biết, em biết rồi.”
Trì Ải điềm tĩnh ngước mắt nhìn anh: “Nhưng trước khi anh nói những lời này, có thể đừng kéo áo em nữa được không?”
---
Tóm tắt một câu: Rốt cuộc là ai không thể rời xa ai đây?
Ý nghĩa: Tình yêu dạy con người ta biết trưởng thành.