Kiếp trước, khi đang ở hoàn cảnh chật vật nhất Tần Tranh gặp được Văn Kinh Khuyết. Bạn trai phản bội, người thân quay lưng mà bản thân vì một vụ tai nạn xe mà liệt nửa người, ngay cả việc muốn tự rút …
Kiếp trước, khi đang ở hoàn cảnh chật vật nhất Tần Tranh gặp được Văn Kinh Khuyết. Bạn trai phản bội, người thân quay lưng mà bản thân vì một vụ tai nạn xe mà liệt nửa người, ngay cả việc muốn tự rút ống thở cũng không thể làm được. Mọi người đều nói cậu đáng đời và cho rằng tất cả là báo ứng vì cậu vong ân bội nghĩa.
Chỉ có Văn Kinh Khuyết ngay lần đầu nhìn thấy cậu đã nhiệt tình hỏi: “Cần giúp không? Tôi bị bệnh tâm thần, rút ống thở của cậu cũng không sao đâu.”
Tần Tranh: “...”
Văn Kinh Khuyết là trưởng nam nhà họ Văn, mười tám tuổi bước vào tập đoàn gia tộc, hai mươi tuổi đá bay cha mình ra khỏi vị trí và trở thành người nắm quyền của nhà họ Văn. Hai mươi ba tuổi tống cả cha ruột và mẹ kế cùng em trai vào tù, hai mươi bốn tuổi thì tự đưa mình vào viện điều dưỡng.
Làm bạn cùng phòng bệnh với một người như thế, thật sự chẳng phải chuyện hay ho gì.
Lần đầu gặp anh tình nguyện rút ống thở cho cậu, lần thứ hai gặp anh cười nhạo Tần Tranh mắt mù nhận giặc làm cha; lần gặp sau nữa anh mang đến tin tức bạn trai cũ của cậu sắp kết hôn với tiểu thư nhà giàu môn đăng hộ đối.
Nhưng cũng chính con người này đã giúp cậu báo thù rửa hận và hoàn thành tâm nguyện.
Sau khi hoàn thành tâm nguyện đã Tần Tranh hỏi anh muốn gì.
Văn Kinh Khuyết nghĩ một lát rồi hỏi: “Có thể... đừng chết được không?”
Tần Tranh đáp: “Được.”
Vì một chữ “được” ấy mà Tần Tranh lại sống thêm nhiều năm nữa.
Sống đến khi tóc bạc trắng xóa, hoàng hôn của tuổi xế chiều.
Khi tiễn Văn Kinh Khuyết đi, hai người nằm cạnh nhau trên giường.
Văn Kinh Khuyết mỉm cười hỏi: “Em nói xem, thế này có tính là đồng sàng cộng chẩm không?”
“Nếu có kiếp sau thì với duyên phận của chúng ta, thế nào cũng phải làm vợ chồng một lần.”
Giây phút cuối cùng của cuộc đời anh khẽ thì thầm: “Tranh Tranh...”
Nhiều năm sau, Tần Tranh qua đời trong giấc ngủ. Khi mở mắt ra lần nữa, cậu phát hiện mình đã trở lại mấy chục năm trước.
Khi ấy, cậu vẫn chưa bị liệt và mọi chuyện vẫn chưa xảy ra.
Tần Tranh thẳng thừng bỏ qua lời tỏ tình của bạn trai cũ, ánh mắt vượt qua người cha nuôi khoác trên mình lớp da người mà dừng lại ở góc yên tĩnh nhất trong hội trường nơi có người đàn ông kia.
Nhớ đến lời Văn Kinh Khuyết trước khi chết ở kiếp trước, Tần Tranh nghĩ có lẽ mình có thể thỏa mãn nguyện vọng ấy của anh.
Tình duyên bỏ lỡ kiếp trước, kiếp này tiếp nối.
Nghe tiếng đàn Tranh vang vang, kinh động cung điện trời cao.
Có tình, tiếng Tranh ngân mãi, kể chuyện tiền duyên hậu kiếp.
Hai kiếp, công thụ đều song xử, yêu sâu đậm, khóa chặt đời nhau.