Việt Thanh Quân từng dùng ngòi bút tạo nên một Ninh Huyền Minh hoàn mỹ như ánh trăng sáng, nhưng lại tàn nhẫn ném hắn vào một thế giới đầy rẫy bi kịch và mưu mô. Vốn dĩ kết cục của Ninh Huyền Minh đã …
Việt Thanh Quân từng dùng ngòi bút tạo nên một Ninh Huyền Minh hoàn mỹ như ánh trăng sáng, nhưng lại tàn nhẫn ném hắn vào một thế giới đầy rẫy bi kịch và mưu mô. Vốn dĩ kết cục của Ninh Huyền Minh đã được định sẵn sẽ vùng vẫy giữa chốn quan trường tăm tối mười năm trời, cuối cùng lấy thân mình lót đường cho đế vương, chết trong cô độc, một kết cục đau thương.
Nhưng rồi, người viết truyện lại trở thành người trong truyện. Nhân vật cậu xuyên vào là Lục hoàng tử Vệ Vô Hà, người bạn chân thành duy nhất, cũng là "bạch nguyệt quang" yểu mệnh của nam chính.
Trong nguyên tác, khi nam chính chập chững bước vào chốn quan trường, nguyên chủ gửi thư động viên.
Khi nam chính bị chèn ép, nguyên chủ gửi thư an ủi.
Khi nam chính bị giáng chức, nguyên chủ gửi luôn cả tiền giúp đỡ.
Nhưng khi nam chính chết... Nguyên chủ đã chết trước cả hắn.
Cái chết ấy là chất xúc tác cuối cùng đẩy nam chính đến bờ vực tuyệt vọng, khiến hắn quyết định hy sinh bản thân.
Nguyên chủ giống như tia sáng cuối cùng, một khi lụi tắt, thế giới của Ninh Huyền Minh cũng hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Lần này, Việt Thanh Quân xuyên đến đúng thời điểm nam chính vừa bước vào quan trường. Cậu nhìn dòng chữ trong thư nam chính viết: [Mong được cùng huynh đốt đèn trò chuyện suốt đêm.] Khóe môi chậm rãi cong lên thành một nụ cười đầy hứng thú.
Kết cục kia đã được cậu viết rõ ràng trong sách. Nhưng bây giờ đã đến thế giới này, cậu cũng đã chán ngấy cái kết bi thảm kia rồi. Vậy thì, hãy thay đổi nó.
So với việc chứng kiến nam chính bị bào mòn từng góc cạnh, từng bước bị đánh gãy sự kiêu ngạo, ép đến đường cùng như trong nguyên tác, Việt Thanh Quân lại muốn... Nhìn hắn nằm trong tay mình, muốn làm gì thì làm.
"Ta vẽ da cho hắn, ta nặn xương cho hắn. Hắn là tác phẩm hoàn mỹ nhất, cũng là vật sở hữu của riêng ta."
Người đời ca tụng Lục hoàng tử ôn nhu hiền đức, tựa như trích tiên không vướng bụi trần. Trong mắt Ninh Huyền Minh, cậu lại càng là bạch ngọc không tì vết, là thần linh hạ phàm cần được nâng niu, là người mà hắn nguyện dùng cả sinh mạng để bảo vệ khỏi nhơ bẩn của thế gian.
Ninh Huyền Minh là thần tử trung lương, là minh nguyệt trên cao soi sáng nhân gian. Vệ Vô Hà lại là kẻ cầm bút điên cuồng, là vực sâu tăm tối tình nguyện nhuộm đen đôi tay, dệt nên tấm lưới khổng lồ để độc chiếm ánh trăng ấy.
Giữa kinh thành sóng ngầm mãnh liệt, nơi đế vương đa nghi như hổ rình mồi, nơi huynh đệ ruột thịt sẵn sàng tàn sát lẫn nhau vì ngai vàng. Bọn họ không có tam thư lục lễ, không có chiếu cáo thiên hạ. Chỉ có nến đỏ trướng ấm, bái đường thành thân, lấy trời đất làm chứng, nguyện sống chết có nhau.
"Minh nguyệt vốn Vô Hà. Ngươi vốn là nên gả cho ta."
Shop ơi, lịch ra truyện thế nào dạ, tui hóng quá luôn