"Trần Dật Cảnh." Tôi cắt lời anh: "Anh có hối hận vì đã quen biết em không?" Ánh mắt anh nhìn tôi đầy tuyệt vọng: "Hối hận." "Em cũng vậy. Em không hối hận vì đã lãng phí bao năm thanh xuân, em chỉ hố …
"Trần Dật Cảnh." Tôi cắt lời anh: "Anh có hối hận vì đã quen biết em không?" Ánh mắt anh nhìn tôi đầy tuyệt vọng: "Hối hận." "Em cũng vậy. Em không hối hận vì đã lãng phí bao năm thanh xuân, em chỉ hối hận vì đã yêu anh." "Anh từng nói rồi, năm đó là em tự nguyện." "Nhưng nếu năm đó anh không mang hoa tươi và nhẫn đến cầu hôn, em đã không mặt dày gả cho anh." Anh ngẩng đầu, nhắm mắt lại. "Chúng ta coi như thanh toán xong rồi đi." "Được."