Cận Thời Trầm tra xét trên ban công, kiểm tra mấy chậu cây quý của anh, rồi hỏi: "Anh ta là ai vậy?" Tôi gỡ quần áo đã khô trên ban công, hờ hững đáp: "Bạn bè thôi." Tôi vẫn chưa nói với anh rằng tôi …
Cận Thời Trầm tra xét trên ban công, kiểm tra mấy chậu cây quý của anh, rồi hỏi: "Anh ta là ai vậy?"
Tôi gỡ quần áo đã khô trên ban công, hờ hững đáp: "Bạn bè thôi." Tôi vẫn chưa nói với anh rằng tôi sẽ không tham dự đám cưới, và đang định nhường lại căn hộ này. Căn hộ này, tuy là của tôi thật, nhưng tiền là do anh chi trả.
Anh quay lưng về phía tôi, giọng nói điềm đạm, chân thành: "Người đàn ông đó trông có vẻ tốt, em có thể thử tìm hiểu xem sao."
Tôi khẽ cười khổ một tiếng rồi quay người bước vào phòng ngủ.
Rõ ràng lúc này tôi có thể giải thích rằng tôi và người đàn ông đó không có gì cả, rằng tôi từ trước đến nay chỉ thích mỗi mình anh, nhưng tôi đã không làm thế.
Bởi vì, anh không thích tôi. Nếu tôi nói ra thì còn có ý nghĩa gì nữa chứ.
Tôi hà cớ gì phải tự chuốc lấy vô vị cho mình nữa.
Lời chú thích:
Nghe nói viết văn phải có tam quan chính đáng, nam nữ chính phải đoan chính... Nghe nói có quá nhiều điểm gây "ngứa" sẽ bị mắng chửi thậm chí là bị công kích.
Tôi đặc biệt lưu ý ở đây rằng tôi không biết bài viết này tam quan có chính đáng hay không, cũng không biết có chạm vào điểm gây "ngứa" của bạn hay không, ai không thích xin đừng vào. Tôi viết văn chỉ vì muốn vui vẻ thôi
Truyện ngắn zị