Phương Yểu vẫn luôn là một người kiên định theo chủ nghĩa duy vật, vậy mà lại như bị ma xui quỷ khiến kết hôn với một tiểu đạo sĩ. Hứa Quần Ngọc có gương mặt thanh tú, môi đỏ răng trắng. Khi gặp Phươn …
Phương Yểu vẫn luôn là một người kiên định theo chủ nghĩa duy vật, vậy mà lại như bị ma xui quỷ khiến kết hôn với một tiểu đạo sĩ.
Hứa Quần Ngọc có gương mặt thanh tú, môi đỏ răng trắng. Khi gặp Phương Yểu, anh mặc bộ quần áo vải bố đã giặt đến bạc màu. Tay áo lộng gió, toát lên vẻ tiên khí huyền ảo. Nghèo đến mức không thể góp đủ hai đồng xu để chạm vào nhau cho kêu leng keng.
Sau khi kết hôn, Hứa Quần Ngọc chuyên ăn bám vợ. Nghề phụ là đạo sĩ, nhưng may mắn là anh dịu dàng chu đáo, ôm đồm làm hết việc nhà lại ân cần chăm lo mọi chuyện khác chu đáo.
Phương Yểu đối cũng với anh khá hài lòng.
Cho đến một buổi chiều bình thường, Hứa Quần Ngọc đột nhiên giơ thanh trường kiếm chĩa thẳng vào giữa trán cô. Ánh kiếm sắc lạnh như vầng sáng từ mặt trăng rọi xuống chiếu lên khuôn mặt tuấn tú của anh. Điều này càng làm cho trong lòng Phương Yểu thêm phần lạnh buốt.
Cô không dám tin hỏi: “Tại sao?”
Cậu quả quyết trả lời: “Bởi vì cô là giả, chỉ là ảo ảnh tâm ma trong quá trình tôi tu đạo mà thôi. Chỉ có gϊếŧ cô đi, mới có thể kết thúc tất cả.”
Phương Yểu sợ đến bật khóc, nước mắt nhạt nhoà như hoa lê đẫm mưa, hơi thở bị nghẹn lại.
Hứa Quần Ngọc nhìn cô đột nhiên thở dài một tiếng. Anh ôm cô vào lòng, vừa như nói với cô lại vừa như đang lẩm bẩm với chính bản thân mình.
“Đừng khóc, đừng khóc.”
Lời nói ẩn chứa nỗi lòng tan vỡ vô tận.
Sau này, Phương Yểu phát hiện ra một điều đáng sợ hơn.
Hứa Quần Ngọc dường như, hình như, có lẽ... không phải là chồng thực sự của cô.
-
Thời niên thiếu, Hứa Quần Ngọc đã từng yêu một người phụ nữ, người ấy là vợ của anh mình.
Sau này cô chết, không ai còn nhớ đến cô.
Trừ Hứa Quần Ngọc.