Yến Đường từ nhỏ đến lớn luôn biết mình rất bình thường, mà được cái vận may của cô cũng vô cùng kém. Người cô thích thì mãi mãi không thích cô, chăm chỉ ôn tập nhưng chưa bao giờ đạt được điểm số lý …
Yến Đường từ nhỏ đến lớn luôn biết mình rất bình thường, mà được cái vận may của cô cũng vô cùng kém.
Người cô thích thì mãi mãi không thích cô, chăm chỉ ôn tập nhưng chưa bao giờ đạt được điểm số lý tưởng, cố gắng thực tập thì đến lúc xét chính thức lại gặp đúng lúc bộ phận bị giải tán.
Năm cuối đại học, cô cuối cùng cũng chấp nhận số phận, chuẩn bị tốt nghiệp xong sẽ nghe theo sắp xếp của ba mẹ, về quê thi công chức và đi xem mắt.
Trước khi tốt nghiệp, tình cờ cô nhận được một công việc làm thêm: dạy tiếng Trung cho cậu con trai cưng mới từ Nga trở về của một chị đại giàu có.
Chị đại mô tả thế này:
“Con tôi mới trở về nước, chỉ hiểu được tiếng Trung đơn giản thôi, nên nhờ cháu cuối tuần đưa nó đi học mấy lớp sở thích, tiện thể nói chuyện với nó nhiều hơn.”
Chị còn nói thêm:
“Nó rất ngoan và dễ thương, như một thiên thần nhỏ vậy, chỉ là hơi mít ướt một chút, cháu đừng chiều nó quá nha.”
Yến Đường mang theo sự mong đợi gặp thiên thần nhỏ, rồi... rơi vào im lặng vô tận.
Cậu quả thật rất dễ thương, đôi mắt to sáng như mắt mèo, làn da trắng như sữa, mái tóc dày và mềm mại, đôi môi nhạt màu như cánh hoa.
Nhưng có vài điều quan trọng mà chị đại quên nói:
Thiên thần nhỏ cao tận 1m90, lớp học sở thích là bắn súng và võ tổng hợp MMA.
Cậu nói mình đam mê săn bắn, trong biệt thự ở Moscow có một bức tường treo đủ loại súng, còn bức tường khác thì treo đầu gấu xám và sói hoang mà cậu săn được khi mới mười lăm mười sáu tuổi.
Cậu thiên thần phiên bản người lớn này đúng là tiếng Trung rất tệ, chỉ giao tiếp được mấy câu cơ bản như “xin chào”, “ăn chưa”, “đồ ngốc”... Nhưng nếu ai khen cậu “xinh đẹp”, “dễ thương”, “ngoan ngoãn” thì cậu đều hiểu hết.
Yến Đường nghiêm túc dạy suốt hai tháng, nhưng đến khi công việc gia sư kết thúc thì cô phát hiện, một số từ tiếng Trung từng dạy qua, lại như chưa từng học bao giờ.
“Dừng lại! Dừng lại!” Cô chống tay vào ngực cậu, hét lên.
Tống Úc giữ lấy eo cô, dùng tiếng Nga hỏi: “Chị đang nói gì vậy, bảo bối?”
Yến Đường: “Đừng hôn chị nữa!”
Cậu dùng đôi mắt như mèo nhìn cô, tiếp tục cúi xuống gần hơn.
Thế là Yến Đường tát cậu một cái.
Cậu bị đánh khóc, cô phải dỗ dành hai tiếng đồng hồ.
Tốt nghiệp xong, cô chủ động xin nghỉ việc với chị đại.
Để tránh rắc rối, cô không nói gì với Tống Úc, lặng lẽ trở về quê.
Đến ngày đi xem mắt, Yến Đường vừa nói chuyện được một chút với đối phương, thì bất ngờ thấy một bóng dáng cao lớn xuất hiện ở cửa.
Tống Úc đột nhiên bước vào, đi thẳng đến bàn của họ, ngồi xuống, cười nói với người đối diện:
“Anh là người định cưới Yến Đường à? Chị ấy đã ngủ với tôi rồi, tôi muốn ở bên chị ấy, anh không phiền chứ?”
....
Chị là chú sẻ nhỏ thoắt ẩn thoắt hiện giữa rừng thông phủ tuyết
Em giương súng săn nhắm vào chị
Nhưng viên đạn lại bắn trúng trái tim em.
truyện siêu cute nha đọc oke lắm