Editor : Tiểu Tiên Tiên ____ 1. Ngày Thượng thần Phù Tang tự tán chân linh, lấy thân hiến tế Thần mộc Sinh Tử, cũng chính là ngày Chiến thần của Thiên vực Bắc Doanh – Bạch Tắc thành hôn với Đế cơ Thiê …
Editor : Tiểu Tiên Tiên
____
1. Ngày Thượng thần Phù Tang tự tán chân linh, lấy thân hiến tế Thần mộc Sinh Tử, cũng chính là ngày Chiến thần của Thiên vực Bắc Doanh – Bạch Tắc thành hôn với Đế cơ Thiên giới.
Từng có một thời, Bạch Tắc cho rằng Phù Tang đối với hắn chỉ là một quân cờ dùng để cứu vớt Thiên vực Bắc Doanh.
Dù nàng có chết ngay trước mặt hắn, e rằng trong lòng hắn cũng chẳng dấy lên chút gợn sóng nào.
Thế nhưng khi tin Phù Tang hiến tế truyền đến, quầng sáng rực ấy – ánh sáng khi Thượng thần Phù Tang ngã xuống, lại đau nhói đâm thẳng vào mắt hắn.
Bạch Tắc xé nát áo cưới màu tím trên người, chạy thẳng đến Thiên vực Nam Hoài, tay cầm Tru Ma Kiếm, từng nhát lại từng nhát chém xuống kết giới Thiên vực Nam Hoài, cho đến khi máu me đầm đìa, thần lực kiệt quệ.
Nàng đến thế gian này vì hắn, là quân cờ hoàn hảo nhất của hắn.
Hắn chưa từng cho phép nàng chết, nàng lấy tư cách gì mà dám chết?
Dám sao?
2. Nguyên nhân cái chết của Thượng thần Phù Tang, từ lâu đã trở thành một bí ẩn lớn của Thiên giới.
Có người nói, nàng một lòng thương thiên hạ, vì cứu lấy mạch mệnh Thiên vực Nam Hoài mà không tiếc hủy đi thần cách của chính mình.
Cũng có người nói, nàng không vượt qua được ải tình, buông không nổi đoạn tình cảm với cố nhân Bạch Tắc, nên mới tìm đến cái chết.
Hoài Sinh nghe người ta kể chuyện bát quái này, khi nàng vừa vung xong mười ngàn kiếm ở hạ giới tận cùng.
Người kể chuyện cho nàng là một thiếu niên, ngả người nằm ngửa trên cây phong hương, cười hỏi nàng:
“Ngươi nói xem, Thượng thần Phù Tang kia có phải là đồ ngốc không? Vì một kẻ vô tình vô nghĩa, mà đến mạng cũng không cần, hừ.”
Hoài Sinh chẳng hiểu vị kiếm chủ kia vì sao lại tức giận như vậy, càng không hiểu mấy chuyện thần tiên kia thì liên quan gì đến phàm nhân như bọn họ.
Nhưng để khỏi phải vung thêm mười ngàn kiếm nữa, nàng thuận miệng đáp: “Ừm, đúng là ngốc thật.”
Về sau, khi Hoài Sinh phi thăng thượng thượng thượng giới, chân linh tản mác khắp chư thiên vạn giới trở về, nàng mới biết...
Thì ra bản thân mình đã từng cùng vị kiếm chủ kia mắng mình vô số lần.
3. Khi Hoài Sinh phi thăng thượng giới cao nhất, thì Thượng thần Phù Tang đã tuẫn đạo hơn vạn năm.
Thần mộc Sinh Tử mà nàng từng dùng tính mạng cứu sống nay đã lá rụng cành khô, thoi thóp sống dở chết dở.
Mà Thiên vực Nam Hoài – nơi sản sinh ra thượng thần Phù Tang, cũng đã biến thành một thiên vực nửa sống nửa tàn.
Còn về vị Chiến thần Bạch Tắc, kẻ cùng nàng vướng phải vô số lời đồn đãi mấy vạn năm...
Ồ, hắn đem Tru Ma Kiếm kề sát cổ nàng, đôi mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm: “Phù Tang, cuối cùng ta cũng tìm được nàng rồi.”
4. Kiếm chủ Lê Từ Anh vốn là sư huynh của Hoài Sinh ở hạ giới tận cùng.
Vì nàng mà hắn chết, Hoài Sinh từng nghĩ rằng sau khi phi thăng thượng giới, việc đầu tiên nàng phải làm là tìm cách hồi sinh sư huynh.
Nào ngờ trở lại Thiên giới, nàng lại phát hiện vị kiếm chủ ấy... À không, thiếu tôn Cửu Lê Thiên ấy lại đang nhàn nhã nằm trên cây Vô Căn Mộc của Cửu Lê Thiên, cúi mắt nhìn nàng, chậm rãi nói: “Ngốc tử, cuối cùng ngươi cũng tới rồi.”
[Hướng dẫn đọc]
Song cường, cốt truyện và tình cảm chia đôi, toàn bộ cốt truyện xoay quanh nữ chính, nàng là trung tâm tuyệt đối.
Nam chính là kiếm chủ (CP), nam phụ là Bạch Tắc.
Nam chính lên ngôi, nam phụ “hỏa táng tràng”.
Nữ chính tự tán chân linh không phải vì vướng tình kiếp.
Thượng thần Phù Tang đẹp tuyệt trần, tung hoành thiên hạ không đối thủ.
Nhưng Hoài Sinh ở hạ giới chỉ là một hòn đá xám xịt, là giọt máu cuối cùng còn sót lại của Phù Tang, giữ được hình người đã là tốt lắm rồi. Tất nhiên, tu vi và dung nhan sẽ cùng nhau luyện lại.
Tiên hiệp theo phong cách riêng, xin đừng khảo cứu.
Tiến trình chậm rãi, không theo lối tu tiên thăng cấp truyền thống, có hình tượng, kết cục HE.