Hà Hiểu Mạn xuyên vào một cuốn tiểu thuyết bối cảnh thập niên, trở thành bà vợ trước pháo hôi. Nguyên chủ chỉ có mỗi gương mặt xinh đẹp, đầu óc thì trống rỗng, suốt ngày làm ầm ĩ gây chuyện. Chê chồng …
Hà Hiểu Mạn xuyên vào một cuốn tiểu thuyết bối cảnh thập niên, trở thành bà vợ trước pháo hôi.
Nguyên chủ chỉ có mỗi gương mặt xinh đẹp, đầu óc thì trống rỗng, suốt ngày làm ầm ĩ gây chuyện.
Chê chồng là sĩ quan thô lỗ, ít học, không chịu theo quân, thậm chí còn bán cả hai đứa con trai để theo một tên thanh niên trí thức cặn bã lên thành phố.
Cuối cùng bị hắn lợi dụng vắt kiệt giá trị, rồi vứt xác nơi hoang dã, kết cục thê thảm.
Sau khi xuyên sách, cô nghĩ tới người chồng sĩ quan trong truyện - cao một mét tám lăm, mày sao mắt sáng, bụng tám múi, eo săn chắc như chó đực - còn có hai bảo bối mềm mềm ngoan ngoãn.
Bất giác cô cảm thán: [Đồ nha đầu chết tiệt, làm mẹ không đau đớn gì còn được ăn ngon mặc sướиɠ như vậy, hà tất phải tự hành hạ mình chứ?]
Cô lập tức quyết định...
Đá bay tên cặn bã, đấm cho nhà thằng em chồng một trận, vét sạch nhà chồng, mang theo không gian chứa đầy tiền bạc cùng hai bảo bối, lên tàu hỏa tới quân khu tìm cha bọn nhỏ!
Trong khu gia đình quân nhân lan truyền khắp nơi...
Vợ quê mùa của đoàn trưởng Giang cuối cùng cũng chịu theo quân rồi.
Nghe nói cô không chỉ độc ác mà còn cực kỳ biết làm loạn, ngoài việc chìa tay xin tiền đoàn trưởng Giang thì chẳng biết làm gì khác.
Cho đến một ngày nọ, Hà Hiểu Mạn rực rỡ chói mắt, dắt theo hai đứa trẻ mắt phượng mày ngài đứng trước cổng khu nhà tìm đoàn trưởng Giang. Cô ngực đầy, eo thon, chân dài thẳng tắp, đi tới đâu cũng làm người ta hoa cả mắt.
Đây mà gọi là cô vợ quê mùa sao?
Mọi người tập thể hóa đá.
Chưa hết, căn nhà cô ở ngày nào cũng tỏa ra mùi thơm quyến rũ.
Thịt kho hòa với vị ngọt của sườn xào chua ngọt, bánh hành kẹp mùi thơm ngậy của canh gà hầm... Thơm đến mức toàn bộ mọi người khu gia đình quân đội đều không biết xấu hổ mà chảy nước miếng.
“Thằng nhóc Giang Diên Xuyên này đúng là số hưởng! Từ nay được sống cảnh vợ con đủ đầy, giường ấm bếp nóng rồi.”
Mỗi đêm theo quân, Hà Hiểu Mạn sờ sờ cơ bụng của người đàn ông: “Ăn no uống đủ rồi thì nên vận động nam nữ một chút cho giảm cân đi.”
Đoàn trưởng Giang nuốt khan, yết hầu khẽ chuyển động, ngoan ngoãn cởi thắt lưng: “Anh nghe lời vợ.”
Có nhiều chỗ nam9 gọi là anh ta