Lâm Trĩ Hân là mỹ nhân mắt ngọc mày ngài, nhan sắc kiều diễm như hoa. Sau khi ngủ một giấc tỉnh dậy, cô phát hiện mình xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại, trở thành vị hôn thê pháo hôi của nam ch …
Lâm Trĩ Hân là mỹ nhân mắt ngọc mày ngài, nhan sắc kiều diễm như hoa.
Sau khi ngủ một giấc tỉnh dậy, cô phát hiện mình xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại, trở thành vị hôn thê pháo hôi của nam chính.
Cô không chịu nổi cuộc sống khổ cực, mà người trong gia đình thì lại chẳng đáng tin cậy, vậy nên cô quyết định phải ôm lấy một “cái đùi to” để làm con cá mặn an ổn sống qua ngày.
Cô nhắm đến người hàng xóm mới chuyển đến bên cạnh, anh có dáng người cao lớn, vai rộng eo hẹp, khuôn mặt tuấn tú, lúc anh mặc quân phục trông vô cùng khí thế.
Anh không chỉ đẹp trai mà còn là kẻ chuyên đối đầu với nam chính trong tiểu thuyết.
Anh là người từ nông thôn lên thành phố gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, thủ đoạn của anh tàn nhẫn đến mức ngay cả nam chính cũng phải e dè.
Điều quan trọng nhất là anh có tính tình lạnh nhạt, kiềm chế, không ham nữ sắc, lại còn chẳng thích về nhà, chỉ biết vùi đầu vào công việc.
Chỉ mới nghe vậy thôi là đã thấy anh đúng chuẩn “ông chồng công cụ” hoàn hảo!
Nhưng về sau, sao “công cụ” này lại bắt đầu... Tăng ca lên người cô?
Trong phòng ngủ, phòng tắm, thư phòng, bàn ăn... Người đàn ông cường tráng ấy ngày đêm đòi thực hiện “nghĩa vụ vợ chồng” với cô.
*
Trần Hồng Viễn vừa xuất ngũ về quê chưa bao lâu đã bị một cô gái bám riết lấy.
Ngày đầu tiên: “Đồng chí Trần, tôi bị trẹo chân rồi, anh cõng tôi được không?”
Ngày thứ hai: “Đồng chí Trần, nhà tôi mất điện, tôi sợ bóng tối...”
Ngày thứ ba: “Đồng chí Trần, bộ quân phục này của anh đẹp quá, tôi sờ thử được không?”
...
Cô gái này vừa yếu đuối vừa thích làm ra vẻ, còn thủ đoạn thì vụng về đến mức buồn cười, khiến anh cảm thấy cô rất phiền phức.
Thế mà không biết từ khi nào, cô lại chẳng đến tìm anh nữa.
Lần hai người gặp lại sau đó, anh lại thấy cô đang cười rạng rỡ với một tên công tử bột trong buổi xem mắt.
Người đàn ông luôn bình tĩnh, điềm đạm như anh lần đầu tiên mất kiểm soát, anh kéo cô vào ruộng ngô, trong ánh trăng mờ ảo, không biết anh đã làm gì mà mắt cô đỏ hoe, cô tức giận mắng anh: “Đồ lưu manh!”
Trần Hồng Viễn khẽ cười, anh cúi đầu nói lời trêu chọc cô với chất giọng khàn khàn: “Thế ai là người đã để lại đầy dấu hôn trên người anh trong rừng hôm đó hả? Em là biếи ŧɦái phải không?”
Mấy hôm nay ad ko ra chap mới nơi