Nữ chính là một mặt trời nhỏ hoạt bát, ngây thơ x Nam chính bề ngoài ôn hòa nhưng thực chất là đóa hoa sen đen. Bạch Tri Vi xuyên sách, tương lai nàng sẽ gả cho một nam phụ dịu dàng. Sau khi thành thâ …
Nữ chính là một mặt trời nhỏ hoạt bát, ngây thơ x Nam chính bề ngoài ôn hòa nhưng thực chất là đóa hoa sen đen.
Bạch Tri Vi xuyên sách, tương lai nàng sẽ gả cho một nam phụ dịu dàng. Sau khi thành thân sống ẩn dật trong biệt viện, chưa được bao lâu thì mắc bệnh nặng và qua đời.
Hệ thống giao nhiệm vụ thay đổi số mệnh pháo hôi của nàng, chinh phục nam phụ, nàng có thể quay trở về nhà.
Trong nguyên tác, Cố Trác mặc áo bào trắng, vẻ ngoài nho nhã, luôn nở nụ cười trước khi mở lời, khiến người khác cảm thấy như tắm mình trong gió xuân khi nhìn thấy y.
Nàng giúp y thoát khỏi vòng vây, lại bị chính y kề dao vào cổ. Lưỡi dao lạnh lẽo khiến nàng hơi rùng mình.
Y vẫn cười dịu dàng, nhưng ánh mắt lại lạnh đến thấu xương: “Ngươi là ai?”
Nàng cúi đầu tìm ngọc bội đính ước, bỏ lỡ ánh nhìn âm trầm của y, chỉ thấy bàn tay cầm đao của y khẽ run. Nàng dịu dàng an ủi: “Đừng sợ, ta là vị hôn thê của ngươi, đặc biệt tới tìm ngươi.”
Đối diện với biến cố không có trong kiếp trước, y đè nén cơn điên cuồng tàn sát đang bùng phát, đôi tay dính đầy máu tươi làm dơ gương mặt ngây thơ của nàng. Nhưng y lại nói một cách dịu dàng: “Thú vị lắm.”
Nàng nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang lạnh như băng của y, như mặt trời nhỏ sưởi ấm y, khiến y dần dần ngừng run rẩy.
Khi bị cướp núi bao vây, y một mình cầm đao, chém gϊếŧ điên cuồng.
Khi triều đình hỗn loạn, y tự tay đâm kẻ thù không chút lưu tình.
Bạch Tri Vi: “?”
Đây gọi là nam phụ dịu dàng sao? Hình như có gì đó không đúng.
Ở chung hơn mười tháng, nàng phát hiện y hiểu rõ cốt truyện như lòng bàn tay.
Nàng giận dữ chất vấn hệ thống: “Hệ thống, đối tượng cần công lược là người trọng sinh, sao cậu không nói sớm?”
Đóa hoa sen đen vừa gϊếŧ người xong còn cười rất dịu dàng khiến tay chân của nàng lạnh buốt, sợ hãi đến mức hoảng loạn giả chết.
Nửa tháng sau.
Gió mát thổi nhè nhẹ, nàng nằm trên chiếc ghế mây trong sân, trên đầu là chiếc kiệu nhẹ rơi xuống đất.
Nàng tưởng là bạn thân tới thăm, vui vẻ vén rèm kiệu lên, nhưng lại bị một đôi tay mạnh mẽ dùng sức kéo vào trong kiệu.
Tựa vào l*иg ngực ấm áp, nghe nhịp tim của y, ánh mắt nàng chạm vào mái tóc trắng như tuyết, đau đớn dâng tràn trong đôi mắt nàng.
Từ đỉnh đầu vang lên giọng nói khàn khàn nhưng đầy kích động: “Nửa đời của ta thê lương cô độc, chỉ có một chấp niệm là nàng. Nàng chạy không thoát đâu.”
Một câu tóm tắt: Nữ chính cố gắng công lược hoa sen đen, không ngờ bị phản tác dụng.
Lập ý: Dùng sức mạnh của bản thân để đối đầu với cơn sóng dữ.
Truyện hay lắm nha ( ◜‿◝ )♡