Một nô ɭệ được tiểu thư phủ Thừa Tướng – Chúc Mị cứu giúp. Đêm đông ấy, nàng chỉ nghĩ mình tránh cho một tiện nô khỏi cái lạnh. Nào hay, ánh trăng nàng vô tình chiếu xuống lại trở thành chấp niệm cả đ …
Một nô ɭệ được tiểu thư phủ Thừa Tướng – Chúc Mị cứu giúp.
Đêm đông ấy, nàng chỉ nghĩ mình tránh cho một tiện nô khỏi cái lạnh.
Nào hay, ánh trăng nàng vô tình chiếu xuống lại trở thành chấp niệm cả đời của một kẻ sinh ra trong bóng tối.
Kỷ Ách quỳ dưới chân Chúc Mị, gọi nàng là chủ nhân nhưng khi màn đêm khép lại, ánh trăng bị giữ trong tay hắn, mềm mại, yếu ớt, không còn đường lui.
“Tiểu thư.” Kỷ Ách cúi đầu thì thầm, hơi thở kề sát: “Người đã cứu nô thì cả đời này đừng nghĩ đến vứt bỏ nô.”
Nàng là người duy nhất khiến Kỷ Ách cam tâm quỳ gối, chịu nhẫn nhục mang danh tiện nô.
Trong bóng tối, hắn nuôi dưỡng du͙© vọиɠ điên cuồng, chiếm hữu nàng, giam giữ nàng, độc chiếm ánh trăng ấy cho riêng mình.
Nếu thế gian này không cho hắn đứng dưới ánh sáng, vậy hắn sẽ kéo ánh trăng xuống nhốt vào tay.
Cũng chính hắn sau này giam giữ nàng, coi nàng như báu vật không ai được chạm đến.
Hắn vì nàng cam tâm tình nguyện trở thành một "tiện nô" chỉ để canh giữ "ánh trăng" trong lòng.
Hắn dùng sự nhẫn nhục đổi lấy quyền chiếm hữu.
Dùng trung thành giả tạo che giấu du͙© vọиɠ điên cuồng.
Dùng gông xiềng để trói lấy ánh trăng của riêng mình.
~
"Tiện nô" cố chấp, nội tâm u ám, có máu điên, cắn chặt không nhả.
Tiểu thư bệnh tật quấn thân, mềm mại như trăng sương.
Chúc Mị x Kỷ Ách.