Nhiệm vụ của mỹ nhân tâm cơ Dụ Khuynh là trở thành ánh trăng sáng khắc cốt ghi tâm trong lòng nam chính điên loạn, sau đó dùng cái chết bi thương để thúc đẩy quá trình trưởng thành của anh. Lúc mới nh …
Nhiệm vụ của mỹ nhân tâm cơ Dụ Khuynh là trở thành ánh trăng sáng khắc cốt ghi tâm trong lòng nam chính điên loạn, sau đó dùng cái chết bi thương để thúc đẩy quá trình trưởng thành của anh. Lúc mới nhận nhiệm vụ, Dụ Khuynh vừa nghịch tóc vừa cười, nụ cười ngây thơ mà tàn nhẫn: “Chỗ tôi thì không vấn đề gì, chỉ không biết con chó hoang chưa từng được yêu kia... có chịu nổi hay không thôi.” Thế là, Dụ Khuynh trở thành một tiểu thư xinh đẹp như tiên nữ, từ phương Tây du học về của thời dân quốc, vì bảo vệ một viên quân phiệt sa cơ lỡ vận mà chết dưới làn đạn của quân địch. Trở thành hoa khôi trong sáng của Đại học A, đồng hành cùng đàn em đang gánh nợ chồng chất khởi nghiệp, nhưng lại bị gϊếŧ trong một vụ ngộ sát ngay trước ngày công ty được niêm yết. Lại trở thành thánh kỵ sĩ trong thế giới phương Tây huyễn tưởng, để rồi vì mong muốn trở thành con người của ác long mà bị đâm xuyên tim. ... Hệ thống nhìn số điểm tăng gấp đôi, vui vẻ reo lên: [A Khuynh, chỉ cần chờ nữ chính đến cứu rỗi nam chính nữa là hoàn thành toàn bộ cốt truyện rồi!] Nhưng rồi Dụ Khuynh rời đi, nam chính phát điên. Trong khi đó, Dụ Khuynh – người vừa mới tình cảm thắm thiết với nam chính ở thế giới kia – sau khi hoàn thành nhiệm vụ chỉ cười thản nhiên: “Nam chính phát điên à? Liên quan gì đến tôi?”
…
Chó điên đã phải lòng bông hồng. Thật: Chó điên cố chấp x Người đẹp tâm cơ Giả: Người đàn ông lạnh lùng x Thiên sứ dịu dàng (Nam chính là kẻ điên hàng thật giá thật)
Mình mới chỉ đọc được một nửa thế giới đầu tiên, chưa đọc xong nhưng mình đã quyết định dừng lại vì cảm thấy càng đọc càng khó chịu. Đây là ý kiến cá nhân của mình, có thể không giống với mọi người nhưng mình muốn chia sẻ cảm nhận thật. Mình thật sự rất phản cảm với kiểu tình cảm mà nữ chính dành cho nam chính. Ngay từ đầu, thứ tình cảm ấy không hề xuất phát từ sự chân thành mà chỉ là một phần của nhiệm vụ, là sự dối trá được tính toán để lấy lòng và lợi dụng. Một khi đã bắt đầu bằng lừa gạt thì cho dù sau này có rung động thật lòng, mình cũng không còn đủ cảm xúc để chấp nhận hay tin tưởng nữa. Mình càng đọc càng thấy thương nam chính một người từng tổn thương sâu sắc, giờ lại đặt hết chân thành vào một mối quan hệ mà tình cảm chỉ là vở kịch được dựng lên. Càng không thể chấp nhận khi nữ chính từng nói “người khác làm sai sao anh phải chịu?”nhưng chính cô ấy lại đang để Tần Việt chịu đựng hậu quả của một người khác là gương mặt giống nhau, là ký ức quá khứ, là sự phòng bị lạnh nhạt mà cậu không đáng phải nhận. Cô từng yêu một người đến mức dùng hết tích phân để ở lại rồi bị phản bội. Nhưng giờ, cô cũng đang làm điều y chang với nam chính lừa dối tình cảm, diễn vai bạn gái dịu dàng quan tâm. Mình hiểu rằng nữ chính đang làm nhiệm vụ và toàn bộ những gì cô ấy làm đều là theo nguyên tác gốc, là để hỗ trợ nam chính và nữ chính nguyên tác của thế giới này hoàn thành cốt truyện. Kết cục cuối cùng của cô ấy cũng là chết để trả lại sân khấu, không tranh giành vai chính. Nhưng chính vì hiểu được điều đó, mình lại càng thấy tội cho nam chính Tần Việt hơn. Cậu ấy không biết gì cả. Cậu thật lòng. Cậu đặt cả trái tim vào một người mà từ đầu đã không có ý định ở lại với mình. Mà cho dù sau này họ có thật lòng yêu nhau thì cuối cùng cô vẫn sẽ rời khỏi thế giới này. Dù ở thế giới khác có tồn tại một Tần Việt khác hay một mảnh linh hồn giống Tần Việt đi nữa thì cũng không phải là Tần Việt này người đã đã đứng dưới ký túc xá chờ cô, đã đỏ tai chỉ vì một câu bạn trai. Mình thà để cậu ấy đau một lần rồi dứt, còn hơn là tiếp tục bị trói buộc trong một mối quan hệ nửa vời, vừa thật vừa giả. Vì người yêu thật lòng xứng đáng được yêu một cách trọn vẹn, không phải làm nền cho một nhiệm vụ nào cả. Mình không phản đối mô típ nhiệm vụ, công lược, xuyên nhanh nhưng nếu đã không thể yêu bằng sự thật lòng thì ít nhất cũng đừng để người khác hi vọng. Vì với người từng tổn thương như Tần Việt, sự dối trá càng khiến niềm tin trở nên xa vời. (Mình không trách nữ chính vì cô ấy cũng đang làm nhiệm vụ, có lựa chọn và khó khăn riêng. Chỉ là đứng ở góc nhìn của người ngoài cuộc mình cảm thấy tiếc cho Tần Việt và không thể tiếp nhận được mối quan hệ bắt đầu từ dối trá như vậy)
Nam chính của mọi thế giới là 1 người và dĩ nhiên là người đã phản bội (hiểu lầm) nữ chính ở thế giới tu chân và Tần Liệt ở thế giới này là 1. Và, đây là truyện ngược, nói thật là đến thế giới cuối cùng thì tình cảm của nữ chính dành cho nam chính mới bắt đầu có sự thay đổi, cổ nhận ra không thể để nam chính chịu đựng cái nhìn phiến diện của cổ nhưng vẫn không có cái kết đẹp nào cho 2 người. Đó là điều tiếc nuối duy nhất của người dịch như mình vì có lẽ tác giả nên viết thêm 1 thế giới nữa để kết thúc cái nhân quả kia.
Mình mới chỉ đọc được một nửa thế giới đầu tiên, chưa đọc xong nhưng mình đã quyết định dừng lại vì cảm thấy càng đọc càng khó chịu. Đây là ý kiến cá nhân của mình, có thể không giống với mọi người nhưng mình muốn chia sẻ cảm nhận thật. Mình thật sự rất phản cảm với kiểu tình cảm mà nữ chính dành cho nam chính. Ngay từ đầu, thứ tình cảm ấy không hề xuất phát từ sự chân thành mà chỉ là một phần của nhiệm vụ, là sự dối trá được tính toán để lấy lòng và lợi dụng. Một khi đã bắt đầu bằng lừa gạt thì cho dù sau này có rung động thật lòng, mình cũng không còn đủ cảm xúc để chấp nhận hay tin tưởng nữa. Mình càng đọc càng thấy thương nam chính một người từng tổn thương sâu sắc, giờ lại đặt hết chân thành vào một mối quan hệ mà tình cảm chỉ là vở kịch được dựng lên. Càng không thể chấp nhận khi nữ chính từng nói “người khác làm sai sao anh phải chịu?”nhưng chính cô ấy lại đang để Tần Việt chịu đựng hậu quả của một người khác là gương mặt giống nhau, là ký ức quá khứ, là sự phòng bị lạnh nhạt mà cậu không đáng phải nhận. Cô từng yêu một người đến mức dùng hết tích phân để ở lại rồi bị phản bội. Nhưng giờ, cô cũng đang làm điều y chang với nam chính lừa dối tình cảm, diễn vai bạn gái dịu dàng quan tâm. Mình hiểu rằng nữ chính đang làm nhiệm vụ và toàn bộ những gì cô ấy làm đều là theo nguyên tác gốc, là để hỗ trợ nam chính và nữ chính nguyên tác của thế giới này hoàn thành cốt truyện. Kết cục cuối cùng của cô ấy cũng là chết để trả lại sân khấu, không tranh giành vai chính. Nhưng chính vì hiểu được điều đó, mình lại càng thấy tội cho nam chính Tần Việt hơn. Cậu ấy không biết gì cả. Cậu thật lòng. Cậu đặt cả trái tim vào một người mà từ đầu đã không có ý định ở lại với mình. Mà cho dù sau này họ có thật lòng yêu nhau thì cuối cùng cô vẫn sẽ rời khỏi thế giới này. Dù ở thế giới khác có tồn tại một Tần Việt khác hay một mảnh linh hồn giống Tần Việt đi nữa thì cũng không phải là Tần Việt này người đã đã đứng dưới ký túc xá chờ cô, đã đỏ tai chỉ vì một câu bạn trai. Mình thà để cậu ấy đau một lần rồi dứt, còn hơn là tiếp tục bị trói buộc trong một mối quan hệ nửa vời, vừa thật vừa giả. Vì người yêu thật lòng xứng đáng được yêu một cách trọn vẹn, không phải làm nền cho một nhiệm vụ nào cả. Mình không phản đối mô típ nhiệm vụ, công lược, xuyên nhanh nhưng nếu đã không thể yêu bằng sự thật lòng thì ít nhất cũng đừng để người khác hi vọng. Vì với người từng tổn thương như Tần Việt, sự dối trá càng khiến niềm tin trở nên xa vời. (Mình không trách nữ chính vì cô ấy cũng đang làm nhiệm vụ, có lựa chọn và khó khăn riêng. Chỉ là đứng ở góc nhìn của người ngoài cuộc mình cảm thấy tiếc cho Tần Việt và không thể tiếp nhận được mối quan hệ bắt đầu từ dối trá như vậy)