Trong mắt chư tiên Tiên giới, Thẩm Phù Tâm là một tiên nhị đại phế vật không hơn không kém. Tiên pháp bình thường, gia thế bình thường, dung mạo cũng bình thường, chỉ có phẩm hạnh là xấu xa nổi tiếng. …
Trong mắt chư tiên Tiên giới, Thẩm Phù Tâm là một tiên nhị đại phế vật không hơn không kém.
Tiên pháp bình thường, gia thế bình thường, dung mạo cũng bình thường, chỉ có phẩm hạnh là xấu xa nổi tiếng.
Ấy vậy mà ông trời không có mắt, một kẻ ba trăm năm không rút nổi kiếm như nàng, lại được Triệu Lãm Huỳnh tiên tử Hồng Kinh người được xem là có hi vọng tu thành Chân Thần nhất thế hệ này của Tiên giới để mắt tới, thậm chí còn để nàng toại nguyện, khoác áo cưới hóa phượng hoàng đậu cành.
Thẩm Phù Tâm cảm thấy bọn họ nói đều đúng, chỉ có một điểm sai mà thôi.
Không phải nàng bám lấy cầu xin Triệu Lãm Huỳnh kết khế với mình, mà là Triệu Lãm Huỳnh chủ động cầu nàng.
Về sau động phòng hoa chúc, trong đêm tân hôn. Người kéo khăn trùm đầu của nàng xuống vẫn cao quý lạnh lẽo như trong ký ức, tựa tiên nhân Cô Xạ.
Nàng ta mang theo ý cười giễu cợt: “Nhìn tư chất của ngươi, quả thật đúng như lời bọn họ nói, là một lô đỉnh rất tốt.”
*
Sau khi từng dốc lòng tế bái thần tượng cầu phúc, Thẩm Phù Tâm trọng sinh về thời điểm trước khi lập khế ước với vị tiền thê tỷ tỷ. Ngay khoảnh khắc mở mắt ấy, nàng hoàn toàn hóa thân thành một chiến sĩ thuần hận, hận thế giới này một cách công bằng.
Tiền thê tỷ tỷ cho nàng một cái tát, sư tỷ kiêu căng mà nàng từng ngưỡng mộ cho nàng hai cái tát, dưỡng phụ bán nữ cầu vinh, đê tiện vô sỉ càng bị nàng truy sát mười kiếp cho đến khi nghiền xương thành tro.
Vì tìm manh mối về thân sinh mẫu thân, nàng nhặt về một thần côn mất trí nhớ lại không có nhà để về, dự định lợi dụng xong rồi sẽ vứt bỏ.
Thần côn tên là Cơ Đình, vai rộng chân dài thân cao tám thước, xinh đẹp yếu đuối lại dính người, nhưng trong lòng đầy ý đồ xấu. Giống như một khối kẹo mạch nha khiến người ta vừa nhìn đã ghét.
Đối mặt với tiền thê tỷ tỷ mà Thẩm Phù Tâm lạnh lùng đối đãi, nàng ấy liễu yếu đào tơ: “Tiểu Phù, sư tôn của ngươi đang trừng ta kìa, thật đáng sợ.”
Đối mặt với thái tử sư tỷ âm thầm mơ ước Thẩm Phù Tâm, nàng ấy Tây Thi ôm ngực: “Đây là sư tỷ ngốc nghếch nhiều tiền của ngươi sao, hay là hai chúng ta lừa nàng chút tiền?”
Ở góc khuất không ai nhìn thấy, Cơ Đình xoay người nhìn về phía những sư tôn sư tỷ khó đối phó của Thẩm Phù Tâm, kiếm ý trong tay sắc như mũi nhọn, đủ để giẫm nát cửu thiên, chém rơi kim hoàng.
Thần côn yếu đuối xinh đẹp thỉnh thoảng lại ngẩn người. Trong muôn vàn sợi linh lực chằng chịt của tam giới, dường như cũng từng có vài sợi là hương khói nàng ấy được cung phụng ngày đêm bên tượng chiến thần mười vạn năm trước.
*
Rất lâu sau.
Khôi phục thân phận thật sự là chiến thần Cơ Đình ngẩng cổ lên, hai tay đỡ lấy cổ tay Thẩm Phù Tâm đang siết chặt cổ mình, đầu ngón tay nàng ấy quấn lấy sợi tơ hồng dệt bằng máu.
Giữa lúc ý loạn tình mê, nàng ấy nắm chặt tay Thẩm Phù Tâm, thở gấp nói: “Ngươi nói cho ta biết, ngươi chơi giả với bọn họ, còn với ta mới là thật đúng không?”
Thẩm Phù Tâm cong mắt cười: “Đúng, hơn nữa còn có rất nhiều cách chơi khác, ngươi chưa biết đâu.”
Một câu tóm tắt: Sau này ta hỏa táng tràng toàn bộ Tiên giới.
Lập ý: Yêu người trước, hãy yêu chính mình trước.