Khi Lục Hành Tắc xuyên đến thời đại xa lạ này, hắn phát hiện mình bị đưa vào kịch bản Long Ngạo Thiên bị từ hôn. Ngay lần đầu gặp vị hôn thê, hắn phát hiện kiến trúc nhà họ Vân cao vυ"t đến mức một ti …
Khi Lục Hành Tắc xuyên đến thời đại xa lạ này, hắn phát hiện mình bị đưa vào kịch bản Long Ngạo Thiên bị từ hôn.
Ngay lần đầu gặp vị hôn thê, hắn phát hiện kiến trúc nhà họ Vân cao vυ"t đến mức một tia sáng cũng chẳng rọi được xuống thân nàng.
Vị hôn thê này của hắn cũng giống như gia tộc Vân thị đang mục ruỗng, nàng đầy u ám và lạnh lẽo.
Lục Hành Tắc vốn dĩ không ưa gì hạng người như thế, lời từ hôn cũng đã lên tới đầu lưỡi hắn.
Thế nhưng, khoảnh khắc hắn nhìn vào mắt của Vân Sương Nguyệt, hắn lại cảm thấy nàng như đang cầu cứu mình.
Cuối cùng, Lục Hành Tắc và Vân Sương Nguyệt vẫn thành thân.
Vân Sương Nguyệt vốn không có cảm giác gì rõ ràng khi phải gả cho một kẻ nhỏ hơn mình nhiều tuổi như Lục Hành Tắc.
Hắn tính tình phóng túng, ngang ngược, hắn còn hay nói mấy điều nàng chẳng thể hiểu, gần đây hắn lại còn nổi danh trong tu tiên giới.
Khi ấy, thiếu niên mặc bộ sam mỏng giữa tiết xuân mỉm cười ngạo nghễ giữa nhân gian, chưa từng biết sầu lo là gì.
Nàng thầm ngưỡng mộ hắn, cũng thầm ao ước. Qua hắn, nàng thấy lại hình bóng mình của thuở thiếu thời, nàng đã từng mong được sống tự do như thế.
Vì nghĩ mình là người lớn tuổi hơn, nàng càng thêm nhường nhịn, khoan dung hắn đủ điều.
Thế nhưng, càng ở bên lâu, Vân Sương Nguyệt càng nhận ra rằng đôi khi Lục Hành Tắc giấu đi tâm tình thật sự.
Hắn không thích bị nhốt trong Vân gia, hắn thích đi đây đi đó, thích phiêu bạt khắp nơi.
Hắn không thích ở riêng với nàng, hắn thích kết giao bằng hữu rồi cùng nhau uống rượu, cười nói thâu đêm.
Có khi, hắn dùng tay áo nàng để che mặt mình rồi lẩm bẩm:
“Nếu không có hôn ước, ta nghĩ ta và nàng sẽ là bằng hữu tốt.”
Khi tỉnh dậy, Vân Sương Nguyệt phát hiện bản thân quay về thời điểm trước khi hủy hôn. Nàng lại cảm thấy nhẹ lòng.
Nàng nghĩ đến tương lai đã biết, nghĩ đến những điều Lục Hành Tắc muốn theo đuổi, nghĩ đến tính toán của gia tộc và những điều bản thân không thể chống lại.
Có lẽ, đời này nàng nên buông tay. Nàng nên giúp Lục Hành Tắc đi theo con đường hắn chọn.
Nàng vốn đã bị trói buộc bởi Vân gia, nàng không nên trở thành gông xiềng trói buộc người khác nữa.
Việc hủy hôn diễn ra thuận lợi đến mức khó tin.
Ban đầu, Lục Hành Tắc quả đúng như nàng dự đoán, hắn vui vẻ ra mặt.
Chỉ là Vân Sương Nguyệt có chút nghi ngờ.
Vì sao cuối cùng Lục Hành Tắc lại rơi lệ?
“Về sau, Lục Hành Tắc mới chậm rãi nhận ra, hai chữ chia ly thật ra không cần phải nói ra miệng. Có lẽ nó đã ẩn giấu trong ánh mắt nàng nhìn hắn, vào một buổi trưa chan hòa nắng, khi trong mắt nàng đã chẳng còn nụ cười.”
“Ta chợt hiểu ra rằng, khi vận mệnh xé rách kẽ hở của sự dịu dàng thì đến cả tiếng bụi trần rơi xuống cũng keo kiệt chẳng chịu có tiếng vang.”
Truyện này hỏa táng tràng, nhưng ko có yêu hận tình thù hay hiểu lầm máo chó gì hết, ngược lại thì nó rất là nhẹ nhàng tình cảm luôn, chỉ là cả 2 chưa nhận ra thôi. Truyện đan xen giữa kiếp trước kiếp này, văn phong tác giả khá là tình khá là lãng mạn, một ít chi tiết hơi dài dòng nhưng tổng thể nội dung vẫn ok.