(Sẽ làm hết, xin vui lòng đừng canh thời gian xin quyền) --------- —— Thiếu một lượng, chủ nợ là đại gia, thiếu một ngàn vạn, ngươi là đại gia của chủ nợ.—— Thế tử nợ hơn trăm triệu, nàng đi tới đâu c …
(Sẽ làm hết, xin vui lòng đừng canh thời gian xin quyền)
---------
—— Thiếu một lượng, chủ nợ là đại gia, thiếu một ngàn vạn, ngươi là đại gia của chủ nợ.—— Thế tử nợ hơn trăm triệu, nàng đi tới đâu cũng là đại gia.
Dung Chiêu xuyên thành thế tử của An Khánh Vương, An Khánh Vương bệnh tình nguy kịch có được đứa con trai độc nhất, lập tức được lập làm thế tử, bệnh tình cũng chuyển biến tốt hơn nửa, sau đó phát hiện ra——
Hỏng rồi, "con trai độc nhất" là một đứa bé gái!
Là do lão phu nhân cùng với Vương phi để cho ông yên tâm ra đi, cố ý nói dối.
An Khánh Vương làm gì còn dám chếc nữa.
Nếu như việc này bị hoàng đế biết được, chính là tội khi quân, chém đầu cả nhà đó!!!
Vì thế An Khánh Vương cố chống lại bệnh tật, giấu thật kỹ việc này, sợ lộ ra ngoài.
Người ngoài chỉ biết được thế tử của An Khánh Vương ốm yếu, không gặp người ngoài.
Nhoáng một cái đã qua 17 năm, gần đây An Khánh Vương lại bệnh tình nguy kịch lần nữa, trên dưới vương phủ đều hoảng sợ.
Nữ đại gia số một Dung Chiêu lại xuyên tới đúng lúc này.
Sau khi xem lại hết ký ức, vẻ mặt của Dung Chiêu rất bình tĩnh——
Này thì dễ thôi, đại gia ở cổ đại không giữ được mạng, vậy thì làm "Thủ phụ(*)"
(*): Chắc nôm na là nợ nhiều nhất thì phải(?)
Vua không thấy, xưng anh gọi em với giám đốc ngân hàng được, trừ việc gửi tiền tiết kiếm hơn trăm triệu, chính là nợ năm mươi triệu.
Vì thế, thế tử của An Khánh Vương làm ra việc này, kiếm tiền cũng giỏi mà thiếu tiền cũng cực giỏi!
Càng có tiền có thế, "giấy nợ của thế tử nhà An Khánh Vương" càng nhiều, tới cuối năm, các phủ đưa cho gia chủ không phải tiền lời, mà là... giấy nợ của thế tử nhà An Khánh Vương.
Cái chiêu thiếu nợ này, đã mở ra thì không dừng được.
Một năm sau.
Thế tử An Khánh Vương mặc đồ nữ tử tùy tiện lên triều, văn võ cả triều làm như không nhìn thấy.
Ngay cả lão hoàng đế ngồi trên kia.
... Không có cách nào, quỹ riêng của lão hoàng đế hơn nửa đã đổi thành giấy nợ của thế tử rồi.
Gϊếŧ nàng sao?
Rồi ai tới gánh đống nợ hơn ngàn vạn này??
Đến nỗi An Khánh Vương "bệnh tình nguy kịch" còn phải khỏe lại, thái y còn nối, An Khánh Vương sống tới 90 cũng không có vấn đề gì.
An Khánh Vương: "Nhìn đống nợ hơn ngàn vạn kia, ta dám chết sao???"
Thực sự mà nói thì truyện này cốt truyện mới lạ, xây dựng nữ chính cũng rất tốt, nhưng buff hơi quá đà, ban đầu là mở nhà hàng cho thuê sau đó là nhà hàng buffet -> chuyển phát nhanh -> tòa soạn -> mở ngân hàng -> sản xuất xi măng -> đóng tàu -> mở xưởng cho công nhân -> bán cổ phần -> đưa người ra Hải ngoại giao thương… về sau chưa biết thế nào. Mình đã đọc hơn 600 chương và đưa ra kết luận như vậy, bầm đầu nữ chính cũng chỉ là một người có tài ở thế giới hiện đại, sau khi về cổ đại thì năng lực còn hơn thần tiên, hợp mưa gọi gió thao túng cả triều đình, từ vua, hoàng hậu, hoàng tử, quan lại, con cháu quý tộc… tất cả đều bị nữ chính quay như chong chóng, bà tác giả cố tình viết người cổ đại ngu ngốc vật đúng không???? Mình có đọc tới đoạn nữ chính công bố thân phận là nữ sai đó phải drop gấp, nhân vật này dường như K phải người thường nữa mà là thần tiên mẹ rồi, đọc mấy thời gian, ngoài ra thì nhà dịch dịch mượt nha