Ai ai cũng biết ở Khai Phong có một vị Yến đại nhân, làm người chính trực, vô cùng chính trực, cực kỳ chính trực. Cứ đúng giờ là vị ấy lại mang mấy chuyện cỏn con vặt vãnh ra để dâng tấu, buộc tội từ …
Ai ai cũng biết ở Khai Phong có một vị Yến đại nhân, làm người chính trực, vô cùng chính trực, cực kỳ chính trực.
Cứ đúng giờ là vị ấy lại mang mấy chuyện cỏn con vặt vãnh ra để dâng tấu, buộc tội từ hoàng thân quốc thích cho đến văn thần võ tướng.
Văn võ bá quan trong triều đều từng bị nàng dâng tấu buộc tội, đến cả hoàng đế nhìn thấy nàng cũng phải tránh xa ba mét.
Thế nên, từ khi Yến Đồng Thù bước chân vào quan trường, nàng đã bị cho ra rìa, không quyền, không thế, cũng chẳng có việc gì để làm.
Tất nhiên, với một người xuyên không tới như Yến Đồng Thù, nằm im hưởng thụ như vậy lại quá hợp ý nàng.
Yến Đồng Thù: "Ai hiểu cho ta đây! Ta vừa xuyên qua đã phạm tội khi quân vì nữ cải trang nam, nếu không phải ta phản ứng nhanh, tự dựng cho mình cái hình tượng "quá mức chính trực" để bị cho ra rìa, chắc giờ đã mất mạng rồi."
Ngay lúc nàng đang nằm thẳng cẳng, tận hưởng sự vui vẻ sung sướиɠ thì tân hoàng đăng cơ, Yến Đồng Thù bị bổ nhiệm làm Tri Phủ Khai Phong.
Chức vụ này thuộc hàng chính tam phẩm, nghe thì to, nhưng thực chất là trông coi khu vực ngay dưới chân hoàng thành. Mà ở nơi đó, một viên gạch ném xuống đập trúng năm người thì bốn người có thế lực đủ để bóp chết nàng.
Không còn cách nào khác, thánh chỉ đã ban xuống, Yến Đồng Thù chỉ còn biết cắn răng chịu đựng, tiếp tục đội cái mũ "cực kỳ chính trực" mà mình từng tự tạo, quyết chí khiến cả kinh thành phải phát điên.
Vụ án hãi hùng trên thuyền hoa.
Vụ án trong mật thất.
Vụ án phiên bản Trần Thế Mỹ. (*)
Từng vụ án lần lượt được phanh phui, bất kể là hoàng thân quốc thích, quan lại cao cấp, công chúa hay phò mã, thái hậu hay vương gia, chỉ cần phạm pháp thì tuyệt đối không ai có thể thông qua nàng để xin tha.
Yến đại nhân tuyên bố: "Chỉ cần bản quan còn ngồi ở vị trí phủ doãn Khai Phong một ngày, bất kỳ kẻ phạm tội nào cũng đừng mong được xử nhẹ!"
Nhưng trong lòng Yến đại nhân lại gào thét: [Mau kéo ta xuống đi, ta muốn về nhà nằm chơi tiếp!]
-
Tần Dịch là người thâm sâu khó lường, thủ đoạn tàn nhẫn, nhẫn nhịn mười năm ròng mới lên được ngôi hoàng đế.
Mà Yến Đồng Thù chính là quân cờ hắn chọn để chỉnh đốn triều cương sau khi lên ngôi.
Nàng quá chính trực, chẳng biết uyển chuyển, lại vừa hay thích hợp để xử lý đám đại thần cứng nhắc bảo thủ, hủ bại già cỗi kia.
Thế là Yến Đồng Thù điều tra án, hắn phối hợp từ trong bóng tối. Dưới làn sóng thanh trừng sắt máu, ai nấy trong kinh thành đều nơm nớp lo sợ.
Thế nhưng Tần Dịch không ngờ rằng, phối hợp dần dần, quân cờ như Yến Đồng Thù lại dám trèo lên đầu hắn, ngang ngược vô đối. Đến mức chỉ cần không hợp ý là nàng đá hắn văng khỏi giường!
Hôm đó, tại điện Tử Thần.
Dưới bậc thềm bạch ngọc.
Thiên tử nổi giận.
Chư hầu, tướng lĩnh, quan văn đều cúi đầu quỳ xuống, tim đập thình thịch.
Yến Đồng Thù nắm lấy long bào của hoàng đế, nhất quyết không nhường, tuyên bố rằng nếu hoàng đế không đồng ý điều tra vụ án xác nữ trong giếng cạn ở hoàng lăng thì nàng sẽ không cho hắn hạ triều.
Mắt Tần Dịch đen như đáy vực, mặt tái xanh, tức đến nghiến răng: "Nàng muốn điều tra đúng không? Được, được, được! Điều tra! Ta cho người đào cả hoàng lăng lên để nàng điều tra, thế đã đủ chưa!"
Tối đó, hắn tự mình đến Yến phủ.
Cửa lớn đóng chặt.
Sau khi gõ cửa, người gác cổng bẩm lại: "Yến đại nhân nói tối nay ai đến cũng không gặp."
"Hừ!"
Tần Dịch tức đến bật cười: "Ban ngày trước mặt văn võ bá quan khiến trẫm mất mặt, tối đến lại còn dám giở trò giận dỗi? Nàng thật sự nghĩ trẫm không rời nổi nàng sao!"
Tần Dịch giận dữ phất tay bỏ đi.
Cả đám thị vệ và tùy tùng quỳ rạp dưới sân, không có thánh chỉ, chẳng ai dám đứng lên.
Tên thái giám đứng đầu cúi đầu im lặng, trong lòng thầm lẩm bẩm: [Ban ngày ngài còn không vui, vậy mà tối đến lại mò tới đây làm gì? Định... Thị tẩm à?]
-
Một câu tóm tắt: Công minh chính trực, phá án thần sầu.
Thông điệp: Dẫu tan xương nát thịt cũng không sợ, chỉ mong giữ được thanh danh giữa đời.
-
(*) Chú thích: Trần Thế Mỹ là một nhân vật phản diện nổi tiếng trong văn hóa Trung Hoa, đặc biệt là trong các vở kinh kịch và tuồng cổ. Nhân vật này vốn là một thư sinh nghèo, sau khi đỗ đạt làm quan lại bỏ vợ cưới công chúa, chối bỏ ân tình cũ, còn sai người gϊếŧ vợ cũ để bịt miệng.