Pháp y có trách nhiệm tìm ra lời nói cuối cùng của người chết. Còn thiên sư, là khiến người chết mở miệng lên tiếng. Năm đó, Liễu An Mộc từng là thiên tài chói sáng nhất trong giới huyền học, giờ đã q …
Pháp y có trách nhiệm tìm ra lời nói cuối cùng của người chết. Còn thiên sư, là khiến người chết mở miệng lên tiếng.
Năm đó, Liễu An Mộc từng là thiên tài chói sáng nhất trong giới huyền học, giờ đã qua đời được hai năm. Mỗi ngày, cậu chỉ biết uống chút rượu nhạt, nghêu ngao trong gió, sống cuộc đời "nghỉ hưu" bình thản.
Ai ngờ một sáng nọ, địa phủ tiến hành kiểm toán bất ngờ, lại tra ra rằng dương thọ của cậu thực chất chưa tận – chỉ là sau khi uống rượu, Vô Thường lỡ tay dẫn nhầm hồn cậu đi.
Địa phủ lập tức phát thông báo khẩn: “Sai sót công vụ, đã cho thôi việc!”
Liễu An Mộc: “...”
Hèn gì khi đó chỉ đi trị nấm chân thôi mà lại bị... trị đến chết?
Dựa vào giá trị vũ lực siêu cao, Liễu An Mộc cuối cùng cũng giành được cơ hội đặc cách nhập biên không cần thi tuyển, mượn xác hoàn hồn, tái sinh trong thân thể một pháp y thuộc đồn công an khu Sa Hồ.
Sau khi sống lại, ban ngày cậu là pháp y “gương mẫu” của đồn cảnh sát. Ban đêm lại là nhân viên văn chức tận tụy của địa phủ. Từ đó, cuộc sống "tay trái bắt quỷ, tay phải mổ xác" chính thức bắt đầu.
Liễu An Mộc cầm dao phẫu thuật mổ thi thể, oan hồn nạn nhân mắt trừng trừng bám theo sau. Cậu mặt không đổi sắc rạch bụng tử thi, oan hồn tức đến phùng mang trợn mắt. Cậu chụp ảnh phần bị tổn thương của tử thi, oan hồn leo lên vai cậu mà giật tóc điên cuồng.
Không còn cách nào khác, Liễu An Mộc đành tạm ngưng giải phẫu, buông dao xuống. Khóa hồn liên tự động xiết chặt, khóa vong hồn lại. Cậu cười như không cười:
“Nếu cậu không phối hợp điều tra, vậy thì chỉ còn cách đổi kiểu nói chuyện khác thôi.”
Một đồng nghiệp pháp y khác đẩy kính mắt, ánh nhìn đầy giễu cợt:
“Sao, cậu còn mong người chết ngồi dậy phối hợp với cậu sao?”
Liễu An Mộc: “...”
Đừng nói nữa, tôi van cậu, thật sự đừng nói nữa.
Trước ánh mắt phấn khích sắp hành sự của Liễu An Mộc, trong góc phòng vang lên một tiếng thét chói tai do oan hồn phát ra.
Tại khu triển lãm kỹ thuật khoa học hình sự, có một dòng chữ dán ở lối vào để khích lệ các pháp y:
“Thi thể không biết nói. Vì vậy, trách nhiệm của pháp y là “dịch lời người chết” cho những kẻ còn sống.”
Mỗi lần đi ngang qua đó, Liễu An Mộc đều gật gù tán thành.
Pháp y là người giúp người chết cất lên lời cuối. Còn thiên sư là người khiến họ mở miệng kể lại tất cả.
Vì thế, khi kết quả khám nghiệm tử thi hoàn toàn mâu thuẫn với chứng cứ theo dõi, kể cả pháp y dày dạn nhất cũng chỉ biết bó tay.
Liễu An Mộc đặt dao phẫu thuật xuống, lầm bầm:
“Cậu thật sự là tự sát sao?”
Oan hồn bê bết máu đứng ngay sau lưng cậu, máu mắt rỉ xuống từng giọt. Nó hé đôi môi khô nứt, nhưng lại không thể phát ra âm thanh nào. Thế nhưng khoảnh khắc sau, đồng tử của nó bỗng co lại cực độ.
Từ tay Liễu An Mộc, một sợi khóa hồn liên màu đen xuyên qua thân thể linh hồn, sương mù đen đặc nổi lên giữa không trung. Một bóng người lờ mờ bằng khí đen dần hiện sau lưng oan hồn.
Liễu An Mộc đối mặt với đôi mắt lạnh lẽo kia, đột nhiên mỉm cười:
“Thấy chưa? Quả nhiên là hắn gϊếŧ cậu.”
Nhà họ Bạch ở Kinh thành có nền tảng trăm năm, nội tình thâm sâu khó lường, không ai dám tùy tiện động vào.
Chủ nhân chân chính của nhà họ Bạch – Bạch Chỉ lại không hề nắm chức vụ nào. Thay vào đó, anh mở một cửa hàng đồ cổ ba gian tại ngõ Trống Đồng, ẩn mình trong một khu tứ hợp viện yên tĩnh.
Giới quyền quý ở Kinh thành đều ngầm hiểu, giá trị thực sự của cửa hàng đồ cổ này không nằm ở món hàng trưng bày, mà là quyền thế phức tạp đứng sau nhà họ Bạch. Nếu có thể mượn cửa này để tiếp cận nhà họ Bạch, sau này ở đất Kinh thành muốn gió được gió, muốn mưa được mưa.
Dù bỏ ra rất nhiều tiền, đa số người vẫn chẳng có cơ hội gặp được vị gia chủ truyền kỳ kia – tất cả đều phải dựa vào “duyên số”. Nhưng dù vậy, cửa hàng vẫn tấp nập người lui tới, đến nỗi cặp sư tử đá trước cửa cũng bị sờ đến bóng loáng.
Vậy nên, khi Liễu An Mộc lái một chiếc xe ba bánh cũ kỹ, kéo theo cả xe đồ nát, chuyển văn phòng làm việc vào cửa hàng đồ cổ khí thế bề thế này, em trai nhỏ đi theo cậu suýt nữa muốn móc mắt mình ra rồi nhét lại:
“Anh! Chẳng lẽ anh bắt gặp chủ nhà này gϊếŧ người giấu xác à?”
Liễu An Mộc xách bao đồ cổ rách nát lên, nhếch mép:
“Chỉ là cái viện tứ hợp cỏn con, anh đây vận dụng chút “kế hoàng thi”, dễ như trở bàn tay mà thôi.”
“Anh đúng là có bản lĩnh, dùng chút mẹo nhỏ liền... Khoan đã! Anh vừa nói là kế gì cơ?” (??д?)
*Người kế thừa, đại diện thờ phụng hoàng đế đã khuất. Tức là người con hoặc hậu duệ được chỉ định đứng chủ tế trong tang lễ và tiếp tục thờ phụng vị hoàng đế đã mất — giống như “kế tử” (con kế thừa trách nhiệm cúng tế cha mẹ) trong văn hóa Nho giáo.
Ghép đôi:
Ôn nhu công: yêu quái ngàn năm – cây bách thành tinh.
Thụ: tự luyến cuồng, ngự quỷ tài giỏi – đạo sĩ chuyển thế.
Lưu ý khi đọc:
Truyện thuộc thể loại đô thị huyền huyễn thần quái, vai chính chiến lực cực mạnh nên không có yếu tố kinh dị nặng.
Có liên quan đến chuyên ngành pháp y, kiến thức tham khảo từ Internet. Nếu có sai sót, hoan nghênh góp ý, tác giả sẽ điều chỉnh kịp thời.
Dựa trên thế giới quan của truyện “Thỉnh Thần”, xảy ra cùng vũ trụ. Nhân vật chính công – thụ từng xuất hiện trong “Thỉnh Thần”, một số nhân vật cũ sẽ góp mặt.
Nhân vật chính: Liễu An Mộc × Bạch Chỉ.
Tóm tắt: Thiên tài thiên sư trùng sinh làm pháp y, bắt đầu lại từ đầu.
Chủ đề: Tình cảm khắc cốt ghi tâm, dù cách trở vẫn vọng lại tiếng lòng.
Giờ lên truyện này nha