CP: Vô tâm, lười biếng tiểu khả ái thụ X Miệng chê mà thân thể thành thật từ từ luân hãm đại lão công. Liên Ngọc trọng sinh vào một cuốn tiểu thuyết ngọt sủng, trở thành pháo hôi thế thân. Nghĩ đến ti …
CP: Vô tâm, lười biếng tiểu khả ái thụ X Miệng chê mà thân thể thành thật từ từ luân hãm đại lão công.
Liên Ngọc trọng sinh vào một cuốn tiểu thuyết ngọt sủng, trở thành pháo hôi thế thân. Nghĩ đến tiền thù lao hậu hĩnh cho vai thế thân, Liên Ngọc động lòng.
Nhìn thấy tám múi bụng rắn chắc của đại lão, cậu càng cảm thấy “nằm yên” cũng không phải không thể...
Phát hiện thân phận thế thân, bạn thân đại lão cảnh báo cậu, Liên Ngọc gật đầu lười biếng.
Huynh đệ đại lão nhắc nhở không nên diễn quá nhập tâm, Liên Ngọc chân thành cảm ơn.
Một năm sau, hợp đồng kết thúc, tám chữ số vào tài khoản. Liên Ngọc xách va li, vỗ eo rời đi. Đại lão luôn lạnh lùng nghiêm nghị, chỉ mạnh mẽ trên giường, muốn nói lại thôi, Liên Ngọc lập tức cam đoan tuyệt đối không dây dưa.
Ba tháng sau, độc thân tao nhã, Liên Ngọc dắt một anh trai đẹp mã chuẩn mực vào khách sạn.
Kết quả, cửa bị đại lão đá văng.
Kể từ đó, mọi chuyện trở nên không ổn một cách thú vị:
Đại lão túm chặt cổ tay cậu: “Em dựa vào đâu mà nghĩ có thể trêu chọc tôi rồi phủi mông bỏ đi?”
Bạn thân đại lão mắt đỏ hoe: “Ở chỗ tôi, em tuyệt đối không phải là thế thân. Thử với tôi nhé?”
Huynh đệ đại lão chặn cậu góc tường: “Tôi còn trẻ hơn hắn, sao lại không thể trở thành người tiếp theo?”
Ghi chú tác phẩm:
Song khiết, ra chương mỗi ngày.
Vạn nhân ghét -> Vạn nhân mê, truy thê nghẹn ngào, đại hội tu la.
Không phải thật sự là thế thân.
Trong thời gian hợp đồng, thụ không yêu công.
Ủa sao mãi mà vẫn chưa có chương mới vậy