Đới Thiên Ân từ năm 7 tuổi đã phải đứng lên ghế xào rau. Thiên phú dị bẩm, lại cần cù chịu khó, năm 25 tuổi được bầu chọn là Danh trù Trung Hoa. Nhưng giấy chứng nhận còn chưa kịp cầm nguội tay, cậu đ …
Đới Thiên Ân từ năm 7 tuổi đã phải đứng lên ghế xào rau. Thiên phú dị bẩm, lại cần cù chịu khó, năm 25 tuổi được bầu chọn là Danh trù Trung Hoa.
Nhưng giấy chứng nhận còn chưa kịp cầm nguội tay, cậu đã chết trong một vụ tai nạn giao thông, rồi xuyên không vào thân thể Đới Thiên Ân ở khu phố máng.
Đã ở khu phố máng còn tặng kèm theo hai đứa nhỏ: một trai một gái, đều là cô nhi của anh trai và chị dâu.
Cô chị 14 tuổi đang thời kỳ nổi loạn, cậu em 8 tuổi thì đến chó cũng chê.
Ba người sống dựa vào khoản tiền bồi thường sau tai nạn lao động của anh trai và chị dâu.
Cô chị mặc quần jean rách lỗ, xỏ khuyên tai, yêu sớm. Tên bạn trai thì hút thuốc, đánh nhau, học hành bết bát, còn để kiểu tóc “trai nhật”.
*Tóc bết bết á mấy bà.
Đới Thiên Ân nhìn cậu nhóc cao gần mét bảy với mái tóc ấy, không nói nhiều mua liền 50 cuốn tiểu thuyết ngọt ngào học đường bán chạy ném cho đứa lớn.
Cậu nói với cô bé:
“Điều kiện cháu gái nhà mình như vậy, đối tượng yêu đương ít nhất cũng phải ngang nam chính trong tiểu thuyết chứ.”
Cô chị dưới những màn “thả rắm cầu vồng” của Đới Thiên Ân dần dần đi lại trên quỹ đạo đúng đắn.
Cậu em trai thì lén mang thịt chiên cậu làm sang trường bán mỗi miếng một tệ, bị chủ nhiệm lớp bắt quả tang.
Đới Thiên Ân bị mời lên văn phòng.
Chủ nhiệm lớp là một anh chàng đeo kính, dáng vẻ nho nhã đẹp trai:
“Phụ huynh, trong trường học không được phép buôn bán.”
Về nhà, Đới Thiên Ân hỏi cháu trai mình:
“Thịt chiên bán chạy không?”
Cậu bé thò tay vào cặp sách, lôi ra một xấp tiền giấy đủ màu sắc.
Việc này cho Đới Thiên Ân một ý tưởng mới.
Mở tiệm thôi.
Ban đầu, Đới Thiên Ân chỉ định mở một tiệm thịt chiên nhỏ.
Sau đó hai đứa nhỏ nói cậu xào rau rất ngon.
Cậu mở thêm quán cơm bình dân.
Rồi hàng xóm bảo món cay Tứ Xuyên của cậu rất chuẩn vị.
Cậu lại mở quán cay Tứ Xuyên.
Sau nữa, khách quen đề nghị cậu mở chi nhánh.
Cậu liền mở chi nhánh.
Đới Thiên Ân nghe lời khuyên, chi nhánh mở ngày càng nhiều, làm ăn ngày càng khấm khá.
Sau đó Đối Thiên Ân bắt đầu hơi hoảng. Cậu chỉ biết xào rau, đâu biết quản lý?
Anh chủ nhiệm lớp đẹp trai của cháu trai xung phong nhận việc, nói sẽ giúp cậu xử lý.
Không ngờ xử lý rất tốt, công ty còn có thể niêm yết lên sàn.
Đới Thiên Ân trả cho anh mức lương hậu hĩnh suốt một năm.
Chủ nhiệm lớp từ chối, đẩy gọng kính cười nói:
“Tôi dễ nuôi lắm, cho tôi ăn cơm là được.”
Đới Thiên Ân đáp rất sảng khoái:
“Được, tôi xào rau nuôi anh.”
Về sau cậu mới biết, vị chủ nhiệm lớp mẫu giáo bé này là người thừa kế của một tập đoàn xuyên quốc gia.
Cái gọi là “cho ăn cơm” mà anh nói, hóa ra còn bao gồm cả như vậy như vậy...
Góc nhìn nhân vật chính: Đới Thiên Ân
Tương tác: Đới Thiên Ân × Tống Tư Nguyên (chủ nhiệm lớp)
Tóm tắt một câu: Đồ ăn ngon và tình yêu đều không thể phụ lòng.
Lập ý: Chỉ cần tích cực lạc quan, cuộc sống sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.