Chấp nhận số phận an bài, Diệp Chiêu đang nằm im làm người thực vật xuyên vào trong sách. Thân phận: Nữ phụ đỡ đạn, bị cha ruồng bỏ, tranh tình cảm với em kế... Diệp Chiêu hoàn toàn phá vỡ nội dung câ …
Chấp nhận số phận an bài, Diệp Chiêu đang nằm im làm người thực vật xuyên vào trong sách.
Thân phận: Nữ phụ đỡ đạn, bị cha ruồng bỏ, tranh tình cảm với em kế...
Diệp Chiêu hoàn toàn phá vỡ nội dung câu chuyện, tranh tình cảm cái gì?
Năm 1988, kinh tế sắp cất cánh, cô muốn thực hiện ước mơ làm bà chủ cho thuê nhà.
Cô dùng một miếng gừng, tay không bắt biệt kích, mở ra con đường tài phú.
Diệp Chiêu nhiều năm sau đã công thành danh toại, nhận phỏng vấn của giới truyền thông.
Đài Trung Ương: Khu phố dưới lầu được bầu chọn là khu trung tâm thương mại đắt giá nhất Thâm Thành, năm đó chỉ là một nơi đất cằn sỏi đá, vì sao bà lại có con mắt tinh tường chọn trúng nơi này?
Diệp Chiêu: Chỉ vì rẻ, cũng chỉ đủ tiền mua chỗ này.
Khán giả: !
Đài Trung Ương: Tòa nhà Xí Như Vân, một căn phó cầu, có người nói lúc đó là công trình nằm trên khu đất không may, sao bà lại nhìn xa trông rộng mua lại?
Diệp Chiêu: Họ khóc lóc xin tôi mua, tôi vốn cũng không định mua.
Khán giả: !!
Đài Trung Ương: Lúc người khác nhảy vào bất động sản, bà lại từ giã sự nghiệp trên đỉnh vinh quang, quay lại đầu tư vào truyền thông Hùng Miêu làm ăn phát đạt nhất hiện nay, bà có thiên nhãn sao?
Diệp Chiêu: Nói có lẽ anh không tin, tôi bị người ta lừa đầu tư.
Khán giả: A a a, vì sao người bị lừa không phải là tôi?
Đài Trung Ương: Bà và Lạc Thân là đôi thần tiên quyến lữ người người hâm mộ, có thể nói một chút về quá trình hai người quen nhau không?
Diệp Chiêu: Đánh nhau thì quen. Anh ta đi một chiếc xe mô-tô xấu hoắc, thiếu chút nữa đâm vào tôi.
Khán giả gào lên: Anh ấy đánh cô?
Lạc Thân tự giải thích: Từ trước đến nay đều là cô ấy đánh tôi.
Đài Trung Ương: Nhà họ Lạc nổi tiếng giàu có ở Cảng Thành, đều nói làm mợ trẻ nhà giàu không dễ, xin hỏi bà làm sao hòa nhập được?
Diệp Chiêu: Tại sao tôi phải hòa nhập? Bản thân tôi cũng là tỷ phú.
Khán giả hú hét: Hiểu rồi!!!!
Bộ này rất hay.Thích tính cách nữ 9 kinh khủng. Đến khoảng hơn chương 700 là ok, khoảng gần 200c cuối từ hơi dài dòng. Trước xuyên sách, nữ 9 là công chúa được cưng chiều nhưng đến năm 5 tuổi bố phá sản, nữ 9 tận mắt chứng kiến cảnh ba giết chết mẹ rồi tự sát, trở thành trẻ sống trại mồ côi. Cố gắng hết mình cuối cùng lại trở thành người thực vật. Nguyên chủ mà nữ 9 xuyên sách là đứa trẻ sinh non ốm yếu, bị mẹ bỏ rơi khi mới sinh ra, ba thì ghét bỏ nên vứt lại cho bác hai nuôi. Sống ăn nhờ ở đậu, từ 4-5 tuổi đã phải làm mọi việc nhà, sống trong sự khinh ghét,trong tiếng chửi mắng của nhà bác hai và ba mình là "đồ vô dụng". Ba thì lại đi nhận nuôi con của "người tình", cung phụng nó hết cỡ, luôn so sánh 2 đứa trẻ và chửi mắng nữ 9 mỗi lần gặp nhau. Trong hoàn cảnh sinh trưởng như vậy nhưng nữ 9 thông minh, mạnh mẽ, luôn nhìn mọi thứ tích cực, biết mình muốn gì, cần gì, dù thế nào vẫn giữ được sự thiện lương nhưng lại sẵn sàng xù lông nếu ai dám động tới mình. Rất thích nữ 9 như vậy, như ánh mặt trời, thu hút người khác. Trong truyện ghét nhất là mẹ nguyên chủ (mẹ nữ 9 khi xuyên sách), thể loại gì ko biết. Bà ta là kẻ vô cùng ích kỷ, lợi dụng người nhưng luôn tỏ ra mình là người bị hại, tởm thực sự. Tất cả những điều nguyên chủ phải nhận đều từ bà ta mà ra, những thanh niên trí thức đó cũng gián tiếp vì bà ta mà tội lỗi đầy mình. Cuối cùng bà ta vẫn cứ ăn sung mặc sướng và tự cảm thấy mình là người bị hại, mình đau khổ. Đáng lẽ nên có cái kết đáng đời hơn cho bà ta.