Chu Nguyên Bạch sinh ra đã mang dáng vẻ tuấn tú, thần thái đường hoàng, xuất thân danh môn vọng tộc, tuổi trẻ đã nổi danh khắp chốn. Từ khi bước chân vào chốn quan trường, con đường thăng tiến của y l …
Chu Nguyên Bạch sinh ra đã mang dáng vẻ tuấn tú, thần thái đường hoàng, xuất thân danh môn vọng tộc, tuổi trẻ đã nổi danh khắp chốn. Từ khi bước chân vào chốn quan trường, con đường thăng tiến của y luôn hanh thông, danh xứng với thực, là bậc thiên chi kiêu tử khiến người người ngưỡng mộ. Ai gặp cũng khó lòng không thốt lên một lời tán thưởng: quân tử phong phạm.
Thế nhưng, không ai hay biết, giữa đêm khuya tịch mịch, nơi ghế quý phi phủ gấm, một bàn tay rắn chắc siết lấy cằm mỹ nhân, ép nàng đối diện với chiếc gương đồng. Môi mỏng áp sát, che đi vết hôn hồng trên chiếc cổ ngà ngọc, giọng cười trầm thấp vang lên lạnh lẽo:
- Tẩu tẩu, nhìn cho kỹ... ta là ai?
------
Tưởng Nam Nhứ sinh ra đã mang vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, dung mạo rạng rỡ linh động, là một trong những mỹ nhân hiếm có nơi thôn dã. Thế nhưng, nàng lại sinh trong gia đình nông hộ nghèo, cha mẹ không thương, không yêu. Tương lai, nếu không có kỳ duyên, cùng lắm cũng chỉ gả cho một nhà thương hộ giàu có trong vùng mà thôi.
Nhưng nàng không cam tâm. Nàng khao khát được bước chân vào nơi cao môn vọng tộc.
Từ thuở nhỏ, Tưởng Nam Nhứ đã hiểu rõ lợi thế của mình nằm ở đâu. Chỉ cần nũng nịu đôi chút, tiểu tú tài trong làng đã sẵn lòng dạy nàng đọc sách; chỉ cần cười duyên một tiếng, lão bán thịt heo liền cho thêm vài lạng; chỉ cần chớp mắt nhẹ nhàng, gã hàng rong cũng không tiếc tặng nàng mấy đóa hoa cài tóc...
Con đường kiều mỵ ấy dẫn lối nàng vào hầu phủ, để rồi trở thành một trong những mỹ thϊếp được Thế tử gia danh chấn kinh thành sủng ái.
Thế nhưng, mỗi đêm bước vào khuê phòng nàng lại là...
Trong tay y nắm giữ toàn bộ điểm yếu của nàng. Tưởng Nam Nhứ không thể phản kháng, chỉ có thể mặc cho y tự do lui tới, để mặc y ngang nhiên chiếm lấy.
Thời gian dần trôi, bụng nàng lại ngày một lớn dần. Vậy... chuyện này rồi sẽ ra sao?