Lúc Hứa Hi còn rất nhỏ, cha mẹ cô đã ly hôn, cô sống cùng mẹ là Hứa Ngọc Trân. Đồng chí Hứa Ngọc Trân là người có tính hay càm ràm, lải nhải, lại luôn thích nhắc tới quá khứ, nhờ vậy mà Hứa Hi biết đư …
Lúc Hứa Hi còn rất nhỏ, cha mẹ cô đã ly hôn, cô sống cùng mẹ là Hứa Ngọc Trân.
Đồng chí Hứa Ngọc Trân là người có tính hay càm ràm, lải nhải, lại luôn thích nhắc tới quá khứ, nhờ vậy mà Hứa Hi biết được rất nhiều chuyện xưa của thế hệ trước.
Trong ký ức, đồng chí Hứa Ngọc Trân từng nhắc tới một người chị họ rất nhiều lần, bà luôn dùng giọng điệu vừa tiếc nuối vừa phẫn nộ, nói người chị họ kia của bà là người thông minh, đáng tiếc lại vớ phải người cha cặn bã nên đã qua đời sớm.
Lúc ấy Hứa Hi cũng cảm thấy thổn thức thay cho người dì họ chưa từng gặp mặt này.
Chỉ là không ngờ, một tai nạn ngoài ý muốn lại khiến cô xuyên không về thập niên 70, trở thành chính người dì họ đó.
Mà cùng năm đó, mẹ của cô, đồng chí Hứa Ngọc Trân vẫn chỉ là một cô bé chín tuổi.
*
Sau khi Hứa Hi tống người cha cặn bã vào đồn công an, không đợi người khác để mắt tới cô con gái mồ côi có nhà riêng này, cô liền dọn đến nhà ông ngoại Hứa Đại Sơn, làm chị em tốt với đồng chí Tiểu Ngọc Trân, mẹ ruột mình.
Bà con lối xóm lại được một phen bàn tán, đều cảm thấy Hứa Hi bị váng đầu rồi.
Nhà Hứa Đại Sơn đâu phải nơi tốt lành gì, mụ vợ Hứa Đại Sơn vừa keo kiệt lại đanh đá, trong nhà còn nhiều con trai như vậy, một đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa chắc chắn sẽ bị cả nhà này ăn đến xương cốt cũng chẳng còn.
Nào ngờ từng năm trôi qua, cả nhà họ lại sống ngày càng khấm khá.
Sau khi cải cách mở cửa, đều dọn vào thành phố ở nhà lầu.
Hứa Hi kia thậm chí còn lái cả xe hơi.
Truyện post đều chưa ạ